Những Mắt Thần Trên Đỉnh Hoàng Liên: Bản Hùng Ca Giữ Đất Lai Châu
Những Mắt Thần Trên Đỉnh Hoàng Liên: Bản Hùng Ca Giữ Đất Lai Châu
Những Mắt Thần Trên Đỉnh Hoàng Liên: Bản Hùng Ca Giữ Đất Lai Châu
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Lai Châu không chỉ đóng vai trò là một hậu phương lớn vững chắc của miền Bắc xã hội chủ nghĩa mà còn là tiền tuyến trực tiếp đối mặt với cuộc chiến gián điệp biệt kích, phá hoại vô cùng ác liệt của kẻ thù. Sở hữu địa hình đồi núi hiểm trở, rừng rậm đại ngàn cùng đường biên giới kéo dài, vùng đất Tây Bắc này nhanh chóng trở thành mục tiêu đánh phá trọng điểm của đế quốc Mỹ nhằm cắt đứt tuyến chi viện chiến lược của ta sang chiến trường Thượng Lào. Trước âm mưu nham hiểm đó, quân và dân Lai Châu đã đồng lòng đứng lên, thiết lập một thế trận lòng dân vững như bàn thạch để giữ vững bình yên cho từng tấc đất quê hương.Ngay từ những ngày đầu, tinh thần cảnh giác cách mạng đã thấm sâu vào từng nếp nhà, bản làng nơi biên cương. Giữa núi rừng trùng điệp, một thế trận phòng thủ nhân dân rộng khắp được hình thành khi mỗi bản làng biến thành một pháo đài kiên cố, và mỗi người dân, từ cụ già tóc bạc đến em thơ, đều là một chiến sĩ an ninh. Người dân Lai Châu lúc bấy giờ sở hữu một "giác quan" đặc biệt; họ thuộc lòng từng lối mòn, từng gốc cây nên bất kỳ một biến động lạ nào trong rừng sâu cũng không thể qua mắt được quần chúng. Các trung đội dân quân tự vệ liên tục được thành lập và củng cố tại các bản người Mông, người Thái, người Dao, tạo nên một lưới lửa phòng không tầm thấp và mạng lưới tuần tra mặt đất dày đặc, sẵn sàng chiến đấu trong mọi tình huống.Nổi bật trong thế trận lòng dân ấy là vai trò xung kích, quả cảm của lực lượng thanh niên và phụ nữ các dân tộc Lai Châu. Hưởng ứng phong trào "Ba sẵn sàng", hàng vạn thanh niên toàn tỉnh đã hăng hái viết đơn tình nguyện nhập ngũ hoặc tham gia vào các đội Thanh niên xung phong bám trụ tại những tọa độ lửa. Họ bất chấp bom đạn, ngày đêm bạt núi mở đường, bảo đảm mạch máu giao thông luôn thông suốt qua các con đèo hiểm trở. Ở lại hậu phương, những người mẹ, người chị lại gánh vác trọng trách của phong trào "Ba đảm đang". Phụ nữ Lai Châu vừa thay nam giới gánh vác việc ruộng nương, tăng gia sản xuất với khẩu hiệu "tay cày tay súng", vừa nuôi giấu cán bộ và trực tiếp tiếp tế cơm nước, đạn dược ra tận trận địa. Nhiều trung đội nữ dân quân thiện chiến được thành lập, các cô gái dũng cảm đeo súng trường tuần tra biên giới đêm ngày, sẵn sàng bóp cò bắn máy bay tầm thấp hay bao vây bắt sống biệt kích nhảy dù.Chính sức mạnh tổng hợp từ hậu phương vững chắc đó đã làm nên những chiến công vang dội, đập tan mọi âm mưu của kẻ thù. Khi toán gián điệp tinh nhuệ mang mật danh "Remington" vừa nhảy dù xuống miền đất lạ, chúng đã lập tức rơi vào vòng vây của lực lượng dân quân địa phương phối hợp cùng bộ đội biên phòng. Đỉnh cao của sự hiệp đồng chiến đấu ấy là trận đánh Mường Nhà lịch sử ngày 20 tháng 06 năm 1967. Chỉ trong một thời gian ngắn sau khi địch đổ bộ, lực lượng du kích bản địa đã mưu trí bao vây, nổ súng tiêu diệt và bắt sống toàn bộ toán biệt kích Mỹ - Ngụy gồm 12 tên, thu giữ nhiều trang thiết bị hiện đại. Sự đùm bọc, chở che của nhân dân đã giúp các căn cứ bí mật của ta được bảo vệ tuyệt đối, cắt đứt hoàn toàn nguồn thông tin tình báo mà địch muốn khai thác.Song song với nhiệm vụ tiễu phỉ và trừ biệt kích, quân và dân Lai Châu còn hoàn thành xuất sắc sứ mệnh giữ vững mạch máu giao thông để chi viện cho tiền tuyến. Bất chấp những trận bom cày xới, lực lượng dân công hỏa tuyến vẫn gan góc san lấp hố bom, sửa chữa cầu đường ngay sau khi tiếng còi báo động vừa dứt. Từ mảnh đất hậu phương kiên cường này, hàng vạn tấn lương thực, thực phẩm và vũ khí, đạn dược đã được vận chuyển an toàn qua biên giới, kịp thời tiếp tế cho các chiến dịch phối hợp với nước bạn Lào. Thắng lợi trong cuộc chiến bảo vệ hậu phương tại Lai Châu là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của khối đại đoàn kết các dân tộc Tây Bắc, nơi lòng yêu nước và ý chí kiên trung đã biến thành những "lá chắn thép" bảo vệ vững chắc biên cương Tổ quốc.



