Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những mét hàng rào cuối cùng

Đêm Đông Khê đã đi gần hết. Sương lạnh phủ dày trên mặt đất, bám trắng lên những sợi dây thép và cọc gỗ trước mặt. Tổ bộc phá năm người của người chiến sĩ quê Cao Bằng đã mở được nhiều đoạn cửa mở, nhưng phía trước vẫn còn những mét hàng rào cuối cùng. Chỉ vài mét thôi. Nhưng đó lại là những mét khó khăn nhất. Cả tổ nằm ép sát mặt đất. Tổ trưởng Lâm khẽ quan sát rồi thì thầm: — Còn đoạn này nữa là thông. Người chiến sĩ trẻ nhìn khoảng dây thép dày đặc trước mặt mà cảm thấy tim mình đập mạnh. Sau nhiều giờ căng thẳng, ai cũng đã mệt. Đôi tay tê buốt vì lạnh, quần áo ướt bùn và mắt cay xè vì thiếu ngủ. Nhưng phía sau họ, đội hình của đơn vị vẫn đang chờ. Chính điều đó khiến không ai cho phép mình dừng lại. Hòa bắt đầu xử lý lớp dây ngoài cùng. Bảy giữ phần dây đã được gỡ để tránh gây tiếng động. Tân theo dõi phía sau và truyền tín hiệu. Người chiến sĩ quê Cao Bằng bò sát lên hỗ trợ Hòa. Đất lạnh thấm qua khuỷu tay. Mỗi cử động đều phải thật chậm. Anh nghe rõ tiếng hơi thở nén chặt của đồng đội bên cạnh. Khoảng cách giữa họ và cứ điểm lúc này rất gần. Bất chợt, một đoạn dây thép bật nhẹ phát ra tiếng “keng” rất nhỏ. Cả tổ lập tức nằm im. Không ai cử động. Không ai thở mạnh. Người chiến sĩ trẻ cảm thấy nhịp tim mình như vang lên trong lồng ngực. Vài giây trôi qua dài như cả phút. Rồi màn đêm vẫn yên lặng. Tổ trưởng Lâm khẽ nói: — Tiếp tục. Chỉ hai chữ ấy cũng đủ kéo mọi người trở lại công việc. Người chiến sĩ quê Cao Bằng nhận ra rằng trong những thời khắc căng thẳng nhất, điều giữ cho con người đứng vững không phải là không biết sợ, mà là biết không để nỗi sợ làm mình dừng lại. Từng sợi dây được xử lý. Từng cọc nhỏ được gỡ. Lối đi dần rộng hơn. Nhưng càng gần hoàn thành, sự tập trung càng phải cao hơn. Anh nhớ lời người chỉ huy: — Nhiều việc hỏng ở những phút cuối vì người ta nghĩ rằng đã sắp xong. Nghĩ đến đó, anh càng cẩn thận hơn. Mồ hôi hòa với sương lạnh chảy xuống trán. Đôi tay đau rát vì cọ vào dây thép. Nhưng anh không còn

Cao Bằng11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những mét hàng rào cuối cùng

Đêm Đông Khê đã đi gần hết.

Sương lạnh phủ dày trên mặt đất, bám trắng lên những sợi dây thép và cọc gỗ trước mặt. Tổ bộc phá năm người của người chiến sĩ quê Cao Bằng đã mở được nhiều đoạn cửa mở, nhưng phía trước vẫn còn những mét hàng rào cuối cùng.

Chỉ vài mét thôi.

Nhưng đó lại là những mét khó khăn nhất.

Cả tổ nằm ép sát mặt đất.

Tổ trưởng Lâm khẽ quan sát rồi thì thầm:

— Còn đoạn này nữa là thông.

Người chiến sĩ trẻ nhìn khoảng dây thép dày đặc trước mặt mà cảm thấy tim mình đập mạnh. Sau nhiều giờ căng thẳng, ai cũng đã mệt. Đôi tay tê buốt vì lạnh, quần áo ướt bùn và mắt cay xè vì thiếu ngủ.

Nhưng phía sau họ, đội hình của đơn vị vẫn đang chờ.

Chính điều đó khiến không ai cho phép mình dừng lại.

Hòa bắt đầu xử lý lớp dây ngoài cùng.

Bảy giữ phần dây đã được gỡ để tránh gây tiếng động.

Tân theo dõi phía sau và truyền tín hiệu.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng bò sát lên hỗ trợ Hòa.

Đất lạnh thấm qua khuỷu tay.

Mỗi cử động đều phải thật chậm.

Anh nghe rõ tiếng hơi thở nén chặt của đồng đội bên cạnh.

Khoảng cách giữa họ và cứ điểm lúc này rất gần.

Bất chợt, một đoạn dây thép bật nhẹ phát ra tiếng “keng” rất nhỏ.

Cả tổ lập tức nằm im.

Không ai cử động.

Không ai thở mạnh.

Người chiến sĩ trẻ cảm thấy nhịp tim mình như vang lên trong lồng ngực.

Vài giây trôi qua dài như cả phút.

Rồi màn đêm vẫn yên lặng.

Tổ trưởng Lâm khẽ nói:

— Tiếp tục.

Chỉ hai chữ ấy cũng đủ kéo mọi người trở lại công việc.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng nhận ra rằng trong những thời khắc căng thẳng nhất, điều giữ cho con người đứng vững không phải là không biết sợ, mà là biết không để nỗi sợ làm mình dừng lại.

Từng sợi dây được xử lý.

Từng cọc nhỏ được gỡ.

Lối đi dần rộng hơn.

Nhưng càng gần hoàn thành, sự tập trung càng phải cao hơn.

Anh nhớ lời người chỉ huy:

— Nhiều việc hỏng ở những phút cuối vì người ta nghĩ rằng đã sắp xong.

Nghĩ đến đó, anh càng cẩn thận hơn.

Mồ hôi hòa với sương lạnh chảy xuống trán.

Đôi tay đau rát vì cọ vào dây thép.

Nhưng anh không còn nghĩ đến sự mệt mỏi của bản thân.

Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ:

“Phải thông cho anh em phía sau.”

Rồi cuối cùng, Hòa khẽ quay sang:

— Được rồi.

Tổ trưởng Lâm quan sát lại toàn bộ lối đi.

Anh gật đầu thật nhẹ.

Tín hiệu được truyền về phía sau.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng nhìn thấy những bóng người đầu tiên của đơn vị bắt đầu vượt qua cửa mở.

Không có tiếng reo.

Không có lời khen ngợi.

Chỉ có cảm giác nhẹ nhõm lan khắp người.

Anh nằm lặng vài giây, nhìn con đường vừa được mở giữa những lớp hàng rào đen sẫm.

Con đường ấy không rộng.

Chỉ vừa đủ cho từng người lần lượt đi qua.

Nhưng với anh, đó là con đường của sự tin tưởng và trách nhiệm.

Bảy khẽ cười, giọng mệt nhưng vui:

— Xong rồi.

Người chiến sĩ trẻ quay sang nhìn từng đồng đội.

Gương mặt ai cũng lấm bùn và thấm mệt, nhưng trong ánh mắt đều có một niềm vui lặng lẽ.

Anh chợt hiểu rằng nhiều thành công lớn không đến từ những khoảnh khắc ồn ào.

Chúng được tạo nên từ những phút giây âm thầm, khi con người kiên trì đến cùng dù chỉ còn vài mét cuối cùng.

Phía trước, trận đánh Đông Khê vẫn đang chờ.

Nhưng ngay trong đêm lạnh ấy, người chiến sĩ quê Cao Bằng đã học được một bài học mà anh mang theo suốt cuộc đời:

Nhiều khi thử thách lớn nhất không phải lúc bắt đầu, mà là lúc chỉ còn vài bước cuối cùng mà con người vẫn phải giữ nguyên sự cẩn trọng, ý chí và trách nhiệm như lúc đầu.

Những mét hàng rào cuối cùng rồi đã ở lại phía sau.

Còn trong lòng người lính trẻ, chúng trở thành dấu mốc của sự trưởng thành

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những mét hàng rào cuối cùng | Câu chuyện thời hoa lửa