Những mốc thời gian không quên” – lời kể của ông Nguyễn Công Xã
Tôi sinh năm 1957.
Tháng 2 năm 1975, tôi nhập ngũ. Lúc đó mới 18 tuổi, vẫn còn là thanh niên, chưa trải qua nhiều va chạm. Nhưng thời điểm ấy, ai cũng hiểu chiến tranh đang đến hồi quyết định. Đi là xác định không có đường lùi.
Tôi vẫn nhớ những ngày đầu…
Huấn luyện gấp rút. Cái gì cũng nhanh. Ăn nhanh, học nhanh, tập nhanh. Không có nhiều thời gian để làm quen. Cảm giác như bị cuốn vào một guồng quay mà mình phải theo kịp, nếu không sẽ bị tụt lại phía sau.
Rồi tôi nhớ những ngày sau đó…
Chưa kịp quen hết mọi thứ thì đã bước vào thực tế. Không còn là tập nữa, mà là sẵn sàng cho những nhiệm vụ thật. Không khí lúc ấy rất căng. Ai cũng ít nói hơn, tập trung hơn.
Thời gian trôi nhanh lắm…
Chỉ vài tháng sau, đất nước hoàn toàn giải phóng. Khi nghe tin chiến thắng, tôi vẫn còn đang ở trong đơn vị. Không khí hôm đó khác hẳn mọi ngày. Anh em nhìn nhau, cười mà không nói nên lời.
Nhưng rồi cuộc sống quân ngũ vẫn tiếp tục…
Sau năm 1975, không còn chiến tranh, nhưng không phải là hết việc. Chúng tôi vẫn huấn luyện, vẫn làm nhiệm vụ, vẫn giữ nề nếp kỷ luật như cũ. Những ngày tháng ấy không còn căng thẳng như trước, nhưng lại bền bỉ hơn.
Tôi nhớ những buổi sáng tập thể dục giữa sân đơn vị, những bữa cơm đơn giản mà lúc nào cũng ăn hết sạch. Nhớ những lần hành quân, những đêm trực. Mọi thứ cứ lặp lại, nhưng không hề nhàm chán.
Nhiều năm trôi qua như thế…
Từ một người lính trẻ mới nhập ngũ, tôi dần quen với cuộc sống quân đội. Không còn bỡ ngỡ, không còn lúng túng như trước. Thay vào đó là sự bình tĩnh và trách nhiệm.
Đến năm 1982, tôi xuất ngũ.
Ngày rời đơn vị, tôi không nghĩ nhiều. Chỉ thấy như mình vừa khép lại một chặng đường dài.
Sau này nhìn lại, tôi không nhớ hết mọi chi tiết. Nhưng những mốc thời gian thì vẫn còn đó:
1975 – lên đường.
1975 – đất nước hòa bình.
1982 – trở về.
Giữa những mốc đó là cả một quãng đời.
Không ồn ào, không quá dữ dội, nhưng đủ để làm thay đổi một con người.



