NHỮNG MỐI TÌNH GIỮA BOM ĐẠN
Tác giả : Phạm Thị Phương Anh
Khi tình yêu nảy nở giữa những năm tháng chiến tranh
Chiến tranh thường được nhớ đến bằng bom đạn, mất mát và hy sinh. Nhưng giữa những năm tháng khốc liệt ấy vẫn có những câu chuyện về tình đồng đội, tình yêu và những ước mơ rất đỗi bình dị.
Đại đội 913, Đội 91 Bắc Thái, là nơi nhiều chàng trai, cô gái trẻ đã gặp nhau và cùng trải qua những năm tháng gian khổ nhất của tuổi thanh xuân.
Khoảng 150 đội viên của Đại đội đến từ nhiều vùng quê. Họ cùng làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên những tuyến đường thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá. Công việc của họ là san lấp hố bom, sửa đường, khắc phục hậu quả và bảo đảm cho các đoàn xe tiếp tục hành quân.
Trong những mái lán dựng vội bên rừng, tình đồng đội dần trở thành sự gắn bó. Và từ sự gắn bó ấy, những tình yêu đôi lứa cũng nảy nở.
Bà Lương Thị Xếp từng vui vẻ kể rằng nhờ đi TNXP và được biên chế vào Đại đội 913 mà bà đã gặp ông Lý Duy Bình. Hai người cùng đơn vị, cùng chia sẻ những ngày gian khổ và sau này trở thành vợ chồng.
Những câu chuyện như vậy khiến cuộc sống giữa chiến tranh có thêm hơi ấm.
Nhưng tình yêu ấy không làm họ quên nhiệm vụ. Ngược lại, nó khiến mỗi người càng trân trọng sự sống và đồng đội.
Ngày 12/6/1967, khi trận địa tên lửa của quân đội Trung Quốc tại Trại Cau bị máy bay Mỹ đánh phá, những người trẻ Đại đội 913 lập tức lao vào cứu thương.
Đến năm 1972, bom đạn ngày càng dữ dội. Nhiều đội viên đã hy sinh trên các tuyến đường họ bảo vệ.
Ngày 29/12/1972, năm đội viên Đại đội 913 ngã xuống tại xóm Ao Sen. Trong những giây phút cuối, họ vẫn hướng về đồng đội.
Chiến tranh kết thúc, những người sống sót trở về. Có người lập gia đình, có người tiếp tục công tác, có người mang theo những vết thương suốt đời.
Nhìn lại nửa thế kỷ đã qua, những cựu TNXP hiểu rằng tuổi trẻ của họ không chỉ được viết bằng bom đạn. Nó còn được viết bằng tình bạn, tình đồng chí, tình yêu và những ước mơ giản dị.
Trong chiến tranh, họ cùng nhau giữ đường. Trong hòa bình, họ cùng nhau giữ ký ức.


