Mẹ Việt Nam Anh hùng

NHỮNG MÙA KHÔNG TRỞ LẠI – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ LONG

Tôi về xã An Trường, huyện Càng Long vào một buổi sáng trong trẻo. Ánh nắng nhẹ trải xuống những con đường làng, tiếng chim gọi nhau trên những tán cây, tất cả bình yên đến mức khiến người ta quên rằng nơi đây từng là vùng đất của chiến tranh. Nhưng với hành trình của một cán bộ Đoàn đi sưu tầm, tôi hiểu rằng dưới vẻ yên bình ấy là những ký ức không bao giờ phai. Và tôi đã được nghe kể về Mẹ Nguyễn Thị Long.

Vĩnh Long28/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi về xã An Trường, huyện Càng Long vào một buổi sáng trong trẻo. Ánh nắng nhẹ trải xuống những con đường làng, tiếng chim gọi nhau trên những tán cây, tất cả bình yên đến mức khiến người ta quên rằng nơi đây từng là vùng đất của chiến tranh. Nhưng với hành trình của một cán bộ Đoàn đi sưu tầm, tôi hiểu rằng dưới vẻ yên bình ấy là những ký ức không bao giờ phai.

Và tôi đã được nghe kể về Mẹ Nguyễn Thị Long.

Mẹ sinh năm 1907, một cuộc đời kéo dài qua hơn một thế kỷ, chứng kiến bao đổi thay của đất nước. Mẹ lập gia đình với ông Lê Văn Sua, sinh được tám người con – ba trai, năm gái. Một mái nhà đông đúc, nơi từng có tiếng cười, có những mùa lúa chín, có những buổi chiều quây quần bên nhau.

Nhưng chiến tranh đã khiến những mùa ấy không còn trọn vẹn.

Người dân trong xã kể rằng, mẹ là người phụ nữ hiền hậu, tảo tần, suốt đời lo cho chồng con. Nhưng chính từ mái nhà ấy, những người con đã lớn lên với một tình yêu quê hương sâu sắc.

Người con trai – Lê Văn Đực, sinh năm 1940 – tham gia cách mạng từ năm 1963. Anh là nhân viên giao bưu của huyện Càng Long, một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, nối liền thông tin giữa các lực lượng trong thời chiến.

Ngày 19 tháng 11 năm 1964, khi địch càn vào cơ quan, anh cùng đồng đội đứng lên chống trả và đã hy sinh.

Tin dữ đến, mẹ lặng đi. Người con trai từng ngày đi về trên những con đường quen thuộc, nay đã không còn nữa.

Nhưng chiến tranh vẫn chưa dừng lại.

Người con trai thứ hai – Lê Văn Đức, sinh năm 1945 – tiếp bước anh, tham gia cách mạng năm 1965. Anh trở thành Trung đội trưởng của Tiểu đoàn 509 tỉnh Trà Vinh, một người chỉ huy trẻ tuổi, mang trong mình tinh thần quả cảm.

Ngày 1 tháng 1 năm 1968, trong trận đánh vào Kho bạc Trà Vinh, anh đã anh dũng hy sinh.

Hai người con. Hai lần tiễn biệt.

Tôi đứng giữa An Trường hôm nay, lòng nặng trĩu. Một người mẹ đã sinh ra tám người con, nuôi dưỡng từng đứa lớn lên, để rồi chiến tranh mang đi hai người con trai – những người đã sống và chiến đấu trọn vẹn cho Tổ quốc.

Người dân nơi đây nói với tôi: “Mẹ Long sống hiền lắm, chịu đựng giỏi lắm…”

Có lẽ, chính sự lặng lẽ ấy đã làm nên vĩ đại của mẹ.

Mẹ không cầm súng, nhưng đã góp phần giữ gìn quê hương bằng chính sự hy sinh của gia đình mình. Mẹ không ra chiến trường, nhưng lại gửi đi những phần máu thịt quý giá nhất.

Những năm tháng sau đó, mẹ sống trong sự giản dị, không một lời kể công. Mẹ đi qua gần trọn cuộc đời, mang theo những mất mát không thể nói thành lời. Nhưng trong lòng người dân An Trường, mẹ là một tượng đài – một người mẹ đã chịu đựng nỗi đau đến tận cùng mà vẫn kiên cường.

Ngày 4 tháng 8 năm 2014, mẹ được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.

Một danh hiệu cao quý, nhưng có lẽ không thể nói hết những gì mẹ đã trải qua.

Tôi rời An Trường khi nắng đã lên cao. Những đứa trẻ vẫn nô đùa trên con đường làng, cuộc sống tiếp diễn trong sự bình yên.

Và tôi chợt hiểu – có những mùa đã đi qua, không bao giờ trở lại.

Nhưng chính từ những mất mát ấy, quê hương đã được giữ lại.

Và hình ảnh của mẹ Nguyễn Thị Long… vẫn còn đó, lặng lẽ như những mùa xưa – không trở lại, nhưng không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn