Bài viết

Những Mùa Lửa Không Tắt

Ninh Bình23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy đến sớm hơn mọi năm. Nắng trải dài trên những triền đê, đổ xuống cánh đồng lúa đang thì con gái một màu xanh non mướt mắt. Nhưng trong cái yên bình tưởng chừng quen thuộc ấy, người ta vẫn cảm nhận được một điều gì đó rất khác—một sự căng thẳng âm thầm lan khắp làng quê.

Ở cuối xóm, nơi có cây đa già và chiếc giếng nước quanh năm trong vắt, gia đình Lan sống trong một ngôi nhà mái rạ đơn sơ. Lan vừa tròn mười tám tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người con gái. Nhưng cũng chính là cái tuổi mà chiến tranh không cho phép cô sống trọn vẹn với những ước mơ bình dị.

Cha Lan đã hy sinh từ khi cô còn nhỏ. Mẹ cô tảo tần nuôi hai chị em khôn lớn. Em trai Lan, thằng Tí, mới mười hai tuổi, vẫn còn vô tư chạy nhảy trên cánh đồng, chưa hiểu hết những mất mát mà gia đình mình đã trải qua.

Một buổi chiều, khi tiếng loa phát thanh của xã vang lên thông báo về đợt tuyển thanh niên xung phong, Lan lặng lẽ đứng bên hiên nhà. Gió thổi qua mái tóc dài, mang theo mùi rơm mới và khói bếp.

“Mẹ ạ… con muốn đăng ký đi,” Lan nói khẽ.

Mẹ cô đang nhóm bếp, bàn tay khựng lại. Một lúc lâu sau, bà mới quay sang, ánh mắt vừa lo lắng vừa kiên cường.

“Con đã nghĩ kỹ chưa?”

Lan gật đầu.
“Con không muốn chỉ đứng nhìn… Con muốn làm điều gì đó.”

Mẹ cô không nói thêm gì. Bà chỉ thở dài, rồi quay đi lau vội giọt nước mắt vừa rơi xuống.

Ngày Lan lên đường, cả xóm ra tiễn. Không có tiếng trống, không có cờ hoa, chỉ có những cái nắm tay thật chặt và những ánh mắt không muốn rời xa.

Thằng Tí chạy theo chị một đoạn dài, vừa chạy vừa gọi:
“Chị nhớ về sớm nhé! Chị hứa rồi đấy!”

Lan quay lại, mỉm cười, nhưng mắt đã nhòe đi.

“Chị sẽ về. Nhất định.”

Đơn vị thanh niên xung phong của Lan được điều đến một tuyến đường huyết mạch. Con đường ấy ngày nào cũng bị bom cày xới, nhưng vẫn phải được giữ thông suốt để xe vận tải qua lại.

Công việc của Lan và đồng đội là san lấp hố bom, vận chuyển đất đá, và đôi khi là đứng giữa làn bom đạn để dẫn đường cho xe đi.

Ban ngày, họ làm việc dưới cái nắng cháy da. Ban đêm, họ làm việc dưới ánh pháo sáng và tiếng máy bay gầm rú.

Có những đêm, vừa lấp xong hố bom, chưa kịp nghỉ, một loạt bom khác lại trút xuống. Đất đá tung lên mù mịt, tiếng nổ dội vào vách núi như muốn xé toạc cả không gian.

Lan nhiều lần tưởng như không thể đứng vững. Nhưng mỗi lần như vậy, cô lại nhớ đến mẹ, đến em, và đến lời hứa ngày lên đường.

Trong đơn vị, Lan thân nhất với Hạnh—một cô gái nhỏ người nhưng nhanh nhẹn và luôn lạc quan. Hạnh hay cười, ngay cả trong những lúc nguy hiểm nhất.

“Chiến tranh rồi sẽ qua thôi,” Hạnh thường nói. “Sau này, tớ sẽ mở một quán nước nhỏ, trồng hoa trước cửa, ngày nào cũng ngồi bán và nhìn người ta qua lại.”

Lan bật cười:
“Còn tớ, tớ chỉ muốn về nhà, phụ mẹ, và nuôi em ăn học.”

Hai cô gái trẻ, giữa bom đạn, vẫn nuôi trong lòng những ước mơ giản dị đến thế.

Một buổi chiều, khi đơn vị đang san lấp một hố bom lớn, tiếng còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện bất ngờ.

“Tất cả tìm chỗ trú ẩn!” – tiếng chỉ huy vang lên.

Lan và Hạnh vội chạy về phía hầm trú gần nhất. Nhưng chưa kịp vào hầm, một quả bom rơi xuống cách đó không xa.

Một tiếng nổ chát chúa. Đất đá bắn lên như mưa.

Lan bị hất ngã, đầu óc quay cuồng. Khi cô cố gượng dậy, mọi thứ xung quanh đều mờ mịt.

“Hạnh! Hạnh đâu rồi?”

Lan gọi trong hoảng loạn.

Không có tiếng trả lời.

Cô lần theo đống đất đá, tim đập dồn dập. Cuối cùng, cô thấy Hạnh nằm đó, bất động.

“Hạnh! Dậy đi! Chúng ta còn chưa mở quán nước mà!”

Lan lay mạnh, giọng nghẹn lại.

Hạnh mở mắt, nụ cười yếu ớt:
“Cậu… nhớ… sống thay cả phần tớ nhé…”

Bàn tay Hạnh trượt khỏi tay Lan.

Khoảnh khắc ấy, Lan cảm thấy cả thế giới như sụp xuống.

Những ngày sau đó, Lan lặng lẽ hơn. Cô vẫn làm việc, vẫn hoàn thành nhiệm vụ, nhưng nụ cười đã ít đi.

Mỗi buổi tối, cô thường ngồi một mình, nhìn lên bầu trời. Những vì sao lấp lánh như những ánh mắt đang dõi theo.

Cô tự nhủ:
“Mình phải sống. Phải sống thật tốt… cho cả Hạnh.”

Chiến tranh kéo dài, cuốn đi biết bao tuổi trẻ. Nhưng cũng chính trong gian khổ, con người trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Lan dần trưởng thành. Cô không còn là cô gái rụt rè ngày nào. Cô biết chỉ huy, biết động viên đồng đội, và biết cách đứng vững trước mất mát.

Một lần, khi một đoàn xe cần qua gấp trong đêm, con đường lại bị bom đánh hỏng nặng. Lan là người xung phong đứng ra dẫn đường.

Giữa ánh pháo sáng chập chờn, cô cầm đèn, đứng giữa con đường đầy hố bom.

“Cứ theo ánh đèn của tôi!” – cô hô lớn.

Từng chiếc xe lăn bánh qua, mang theo hàng hóa và hy vọng.

Khi chiếc xe cuối cùng đi qua an toàn, Lan mới buông lỏng tay, ngồi xuống đất, thở dốc.

Cô ngẩng lên trời, thì thầm:
“Hạnh ơi… cậu thấy không?”

Rồi ngày ấy cũng đến—ngày chiến tranh kết thúc.

Lan trở về làng trong một buổi sáng mùa thu. Con đường quen thuộc hiện ra trước mắt, nhưng mọi thứ dường như đã khác.

Ngôi nhà nhỏ vẫn đó. Mẹ cô đứng trước cửa, mái tóc đã bạc đi nhiều.

Hai mẹ con ôm nhau, không nói nên lời.

Thằng Tí giờ đã lớn, chạy ra ôm chị:
“Chị về thật rồi!”

Lan mỉm cười, nước mắt lăn dài.

Những ngày sau đó, Lan bắt đầu lại cuộc sống mới. Cô giúp mẹ làm ruộng, chăm sóc em trai. Nhưng trong lòng cô, những ký ức về thời hoa lửa vẫn luôn cháy âm ỉ.

Một ngày, Lan quyết định dựng một quán nước nhỏ bên đường làng. Trước cửa, cô trồng những khóm hoa đủ màu.

Người qua đường ghé lại uống nước, trò chuyện. Tiếng cười dần trở lại.

Có người hỏi:
“Sao cô lại mở quán ở đây?”

Lan chỉ mỉm cười:
“Vì có một người bạn từng mơ ước như thế.”

Mỗi chiều, khi nắng tắt dần, Lan lại ngồi trước quán, nhìn dòng người qua lại. Gió thổi nhẹ, mang theo hương hoa thoang thoảng.

Cô ngẩng lên bầu trời, nơi những đám mây trôi lững lờ.

“Hạnh à… tớ đã làm rồi. Quán nước của chúng ta.”

Không có câu trả lời, nhưng Lan cảm thấy như có một nụ cười đang hiện diện đâu đó.

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những con người của thời ấy vẫn mang theo ngọn lửa trong tim—ngọn lửa của ký ức, của hy sinh, và của niềm tin vào ngày mai.

Lan hiểu rằng, những gì đã mất sẽ không bao giờ trở lại. Nhưng chính những mất mát ấy đã làm nên giá trị của hòa bình hôm nay.

Và trong mỗi mùa hoa nở trước quán nhỏ, trong mỗi ánh mắt của người qua đường, cô lại thấy thấp thoáng bóng dáng của một thời không thể nào quên.

Một thời—những mùa lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn