Những năm tháng chiến đấu trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ
Ông Hoàng Văn Tuỳ, cựu chiến binh xã Khánh Trung, vẫn thường ngồi trước hiên nhà vào mỗi buổi chiều, lặng lẽ nhìn về phía cánh đồng quê hương và nhớ lại những năm tháng chiến đấu trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Với ông, đó không chỉ là ký ức, mà là cả một phần cuộc đời không thể nào quên. Năm 1968, khi mới 19 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, mẹ ông chỉ kịp dúi vào tay con trai một nắm cơm nắm và dặn: “Đi mạnh giỏi, giữ gìn sức khỏe, đánh giặc rồi về.” Lời dặn giản dị ấy theo ông suốt những năm tháng nơi chiến trường miền Nam. Ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh, hành quân dọc dãy Trường Sơn. Những ngày vượt núi, băng rừng, gùi gạo, tải đạn dưới mưa bom, bão đạn đã rèn luyện cho người lính trẻ ý chí kiên cường. Có những đêm cả đơn vị phải nằm im giữa rừng sâu, không dám nhóm lửa vì sợ máy bay địch phát hiện. Muỗi rừng, vắt bám đầy người, nhưng không ai kêu ca. Một trong những ký ức sâu đậm nhất của ông là trận đánh bảo vệ một tuyến đường tiếp tế quan trọng. Địch liên tục đánh phá, hòng cắt đứt con đường huyết mạch. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ bám trụ, giữ vững vị trí. Trong trận đánh ấy, nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống. Ông Tuỳ vẫn nhớ rõ hình ảnh người bạn thân – anh Nguyễn Duy Liên – đã lấy thân mình che cho ông trong một đợt bom, rồi mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Sau trận đánh, dù bị thương ở chân, ông vẫn kiên quyết ở lại đơn vị cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ. Với ông, khi Tổ quốc còn cần thì không thể lùi bước. Chính tinh thần ấy đã giúp đơn vị giữ vững tuyến đường, đảm bảo cho những chuyến hàng tiếp tế tiếp tục vào Nam. Ngày đất nước thống nhất, ông trở về Khánh Trung với một vết thương chiến tranh và những ký ức không thể xóa nhòa. Nhưng ông không cho phép mình gục ngã. Ông tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh, kể lại cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng gian khổ mà hào hùng, để họ hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Ông Tuỳ thường nói: “Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì còn mãi. Điều quan trọng là phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại.” Và với cuộc đời giản dị, nghĩa tình của mình, ông chính là minh chứng sống động cho lời nói ấy.


