Những năm tháng chiến tranh
Năm ấy, làng tôi nằm nép mình bên dòng sông đỏ nặng phù sa. Chiến tranh tràn về như cơn bão dữ, cuốn theo tuổi trẻ của bao người. Anh trai tôi khoác ba lô lên đường nhập ngũ khi mới tròn hai mươi. Trước lúc đi, anh chỉ kịp dặn mẹ: “Con đi rồi sẽ về, mẹ đừng lo.” Nụ cười anh lúc ấy sáng như nắng, dù phía trước là khói lửa mịt mù.
Những ngày chiến tranh, làng tôi quen với tiếng bom rơi, quen cả những đêm thức trắng trong hầm trú ẩn. Mẹ tôi ngày ngày ra bến sông giặt áo, mắt vẫn dõi về phía xa, nơi anh đang chiến đấu. Mỗi lá thư từ chiến trường gửi về đều ngắn gọn, chữ viết nguệch ngoạc nhưng ấm áp lạ thường. Anh kể về đồng đội, về những bông hoa rừng nở giữa đạn bom, về niềm tin ngày hòa bình sẽ đến.
Một lần, làng tôi bị bom cày xới. Cây đa đầu làng gãy đổ, mái nhà rách nát. Giữa cảnh hoang tàn, mọi người vẫn nắm tay nhau dựng lại từng bức tường, chia nhau từng bát cơm ít ỏi. Tôi hiểu rằng, chính tình người đã giúp họ đứng vững giữa thời hoa lửa khốc liệt ấy.
Ngày đất nước yên tiếng súng, anh tôi trở về. Ba lô sờn cũ, dáng người gầy đi, nhưng ánh mắt vẫn sáng. Làng quê hồi sinh, lúa lại xanh trên cánh đồng từng cháy khét. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về thời hoa lửa vẫn còn đó – như một ngọn lửa âm thầm nhắc nhở chúng tôi trân trọng hòa bình, trân trọng những hy sinh của một thời không thể nào quên.



