Bài viết

Những năm tháng gian khổ nhưng đầy vinh quang

Ninh Bình12/05/2026Phạm Văn Liêm (Đoàn xã Khánh Trung)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi những cơn gió đại ngàn bắt đầu thổi tràn qua các cung đường đất đỏ, tôi có dịp được gặp gỡ bác Nguyễn Văn Học – một người lính công binh đã đi qua "Thời hoa lửa" trên mảnh đất Tây Nguyên hùng vĩ. Ngồi đối diện với bác, nghe giọng nói trầm ấm và nhìn vào đôi mắt đã mờ đục theo thời gian, tôi cảm nhận được một sợi dây kết nối vô hình giữa thế hệ mình và những năm tháng gian khổ nhưng đầy vinh quang ấy.

Bác Học nhập ngũ năm mười tám tuổi, đúng cái độ tuổi mà theo bác nói là "chưa kịp nếm trải vị ngọt của tình yêu đã phải làm quen với mùi thuốc súng". Qua lời bác kể, tôi dần thấu hiểu rằng "Thời hoa lửa" không chỉ là đạn bom rơi xuống, mà là ý chí vươn lên từ tro tàn. Bác kể về những đêm mở đường dưới làn mưa bom, về những lần cùng đồng đội khiêng đá, lấp hố bom trong bóng tối để xe ta kịp giờ ra trận. Lửa khi ấy là ánh chớp của B-52, là những cánh rừng cháy trụi vì chất độc hóa học, nhưng "hoa" chính là tình đồng chí sẻ chia từng mẩu lương khô, là những nụ cười lạc quan giữa bộn bề cái chết.

Chi tiết khiến tôi nghẹn ngào nhất là khi bác nhắc về những người bạn đã mãi mãi nằm lại dưới gốc cây kơ-nia hay bên những dòng suối vắng. Bác bảo: "Tuổi trẻ của các bác tan vào đất đỏ, để hôm nay các cháu có những con đường nhựa thênh thang thế này". Câu nói ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí tôi. Hóa ra, màu đỏ của đất Tây Nguyên không chỉ là màu của bazan, mà còn là màu máu và sự dâng hiến của cả một thế hệ. Sự sâu sắc của lịch sử không nằm ở những con số khô khan, mà nằm ở chính sự hy sinh lặng thầm mà cao cả như thế.

Đứng trước bác, tôi tự soi chiếu lại cuộc sống của mình ở năm 2026. Giữa một thế giới của trí tuệ nhân tạo và những kết nối siêu tốc, đôi khi những người trẻ như tôi dễ quên đi cái giá của sự bình yên. "Lửa" của hôm nay không còn là thuốc súng, mà là khát vọng khẳng định bản thân, là nhiệt huyết trong từng trang sách để xây dựng đất nước. tôi nhận ra rằng, thanh xuân của mình chỉ thực sự rực rỡ khi biết sống có trách nhiệm, biết kế thừa ngọn lửa lý tưởng từ thế hệ cha ông để viết tiếp những chương mới cho dân tộc.

Buổi trò chuyện khép lại, nhưng hình ảnh bác Học với đôi bàn tay chai sạn cứ ám ảnh mãi trong lòng tôi. Tôi hiểu rằng, mỗi bước chân mình đi hôm nay đều in dấu chân của những người đi trước. "Thời hoa lửa" vẫn luôn cháy, âm thầm và bền bỉ trong trái tim của những nhân chứng sống, và nhiệm vụ của tôi là phải giữ cho ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.

Rời Tây Nguyên, trong hành trang của tôi không chỉ có những tấm ảnh kỷ niệm, mà còn có một lời hứa thầm lặng: Sống sao cho xứng đáng với những đóa hoa đã nở rộ giữa đại ngàn trong những năm tháng gian nguy nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn