NHỮNG NĂM THÁNG GIAN KHÓ NƠI TUYẾN ĐẦU TỔ QUỐC
NHỮNG NĂM THÁNG GIAN KHÓ NƠI TUYẾN ĐẦU TỔ QUỐC

NHỮNG NĂM THÁNG GIAN KHÓ NƠI TUYẾN ĐẦU TỔ QUỐC
Sinh ngày 24/4/1965, tại thôn Tống Pu, xã Bình An, tỉnh Tuyên Quang, ông Ma Văn Vạn là con cả trong gia đình, khi các em còn nhỏ, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Thế nhưng, năm 1988, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông gác lại nỗi lo gia đình, lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu trong đội hình Trung đoàn 246, làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc.
Từ năm 1988 đến tháng 4 năm 1991, ông cùng đồng đội chiến đấu và công tác tại nhiều địa bàn ác liệt của tỉnh Hà Giang như Thanh Thủy, Minh Tân, Su Phì, Xín Mần. Đó là những vùng núi đá tai mèo hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Nhắc lại quãng đời quân ngũ, ông rưng rưng nước mắt nhớ lại: Điều khiến ông nhớ nhất không phải là bom đạn mà là những ngày thiếu ăn kéo dài.Có những đợt hành quân dài ngày, đường tiếp tế bị chia cắt, lương thực mang theo chỉ đủ cầm chừng. Bữa cơm người lính khi ấy đôi khi chỉ là nắm cơm độn sắn chan nước suối, chia nhau từng thìa muối. Cái đói âm ỉ, dai dẳng, khiến mỗi bước chân trên đá tai mèo càng thêm nặng trĩu. Khi lương thực cạn kiệt, anh em phải xuống bản xin dân từng củ khoai, quả bí. Đồng bào vùng cao cũng nghèo, nhưng thấy bộ đội là sẵn sàng sẻ chia. Có nhà chỉ còn một quả bí treo trên gác bếp, vẫn mang xuống cho những người lính trẻ. Những lúc không xin được, anh em lại lên rừng hái quả dại, củ mài, rau rừng nấu canh; có lần ăn nhầm quả lạ, đau bụng quặn thắt nhưng vẫn phải gắng gượng chịu đựng để còn canh gác, giữ chốt.
Giữa những năm tháng gian khó ấy, năm 1990, ông được đơn vị cho phép tranh thủ về quê làm đám cưới. Hành trình trở về quê là một kỷ niệm không thể quên: Gần 200km đi bộ, băng rừng, vượt suối, leo dốc đá trơn trượt. Trên vai chỉ có chiếc ba lô lính sờn cũ, vài bộ quần áo và tấm giấy phép tranh thủ ngắn ngủi. Ban ngày đi bộ, ban đêm ngủ nhờ lán nương của dân hoặc mắc võng giữa rừng. Đám cưới diễn ra đơn sơ, giản dị, ấm áp nghĩa tình. Một tuần sau, ông để lại người vợ trẻ ở quê nhà và tiếp tục khoác ba lô trở về đơn vị làm nhiệm vụ nơi biên cương.
Tháng 4 năm 1991, hoàn thành nghĩa vụ, ông xuất ngũ trở về quê hương. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, nhưng với ý chí rèn luyện từ quân ngũ, ông cùng vợ cần mẫn lao động sản xuất, từng bước ổn định kinh tế gia đình. Trong thời bình, ông luôn gương mẫu chấp hành chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước; tích cực tham gia phong trào cựu chiến binh gương mẫu, xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư, đóng góp công sức trong các hoạt động chung của thôn, xã.
Ông thường dặn con cháu rằng, lòng yêu nước không chỉ thể hiện khi cầm súng ra chiến trường, mà trong thời bình, yêu nước chính là sống tốt, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Các cháu cần chăm ngoan, học tập tốt, kính trọng ông bà, cha mẹ; khi lớn lên phải biết lao động chân chính, chấp hành pháp luật, tích cực tham gia các phong trào của địa phương. Với ông, mỗi việc làm tốt hằng ngày chính là một cách thiết thực để tri ân những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc. Bằng giọng kể mộc mạc, gần gũi và nụ cười hiền hậu, ông Vạn đã gieo vào lòng con cháu niềm tự hào về truyền thống gia đình và quê hương, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, giữ gìn bản sắc, tiếp nối tinh thần cách mạng của cha anh, góp phần xây dựng quê hương Bình An ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Nói về thế hệ trẻ hôm nay, cựu chiến binh Ma Văn Vạn chia sẻ chân thành: thanh niên cần trân trọng hòa bình, không quên lịch sử, sống có lý tưởng, có trách nhiệm; ra sức học tập, lao động, cống hiến bằng những việc làm thiết thực để xây dựng quê hương. Ông gửi gắm tới đoàn viên, thanh niên xã Bình An niềm tin rằng, dù không còn tiếng súng chiến tranh, nhưng nếu lớp trẻ biết giữ gìn truyền thống, đoàn kết, sáng tạo, sống tốt và sống có ích, thì đó chính là cách đẹp nhất để tiếp nối tinh thần “thời hoa lửa” của cha anh đi trước.
Câu chuyện đời lính của ông Ma Văn Vạn không ồn ào, nhưng lắng sâu và bền bỉ như chính những năm tháng ông từng trải qua – một minh chứng giản dị mà xúc động cho giá trị của hòa bình và sự hy sinh thầm lặng của người lính biên cương.



