NHỮNG NĂM THÁNG GIỮ BIÊN CƯƠNG BẢO THẮNG
Ông Nguyễn Văn Sinh, sinh năm 1963, là một trong những người đã dành những năm tháng tuổi trẻ để thực hiện nghĩa vụ quân sự, góp phần bảo vệ chủ quyền và sự bình yên của Tổ quốc. Năm 1986, khi 23 tuổi, ông lên đường nhập ngũ, được biên chế vào Đại đội 28, Trung đoàn 321, Sư đoàn 345, làm nhiệm vụ tại huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai. Từ năm 1986 đến năm 1988, ông cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc trong điều kiện còn nhiều khó khăn, căng thẳng.
Hai năm trong quân ngũ tuy chỉ là một phần trong cuộc đời ông Nguyễn Văn Sinh, nhưng đó lại là quãng thời gian đặc biệt, ghi dấu sự trưởng thành của một người thanh niên trong môi trường quân đội. Những ngày huấn luyện, những chặng hành quân qua núi rừng, những ca trực giữa đêm khuya và tình cảm đồng chí, đồng đội đã trở thành ký ức sâu sắc, theo ông suốt những năm tháng sau này.
Năm 1986, tình hình tại khu vực biên giới phía Bắc vẫn còn nhiều diễn biến phức tạp. Nhiệm vụ giữ gìn an ninh, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và cuộc sống của nhân dân được đặt ra hết sức cấp thiết. Trong hoàn cảnh đó, nhiều thanh niên trên khắp các địa phương đã tạm gác công việc gia đình, lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Ông Nguyễn Văn Sinh cũng nằm trong thế hệ thanh niên ấy. Khi nhận được lệnh nhập ngũ, ông hiểu rằng đây không chỉ là nghĩa vụ mà còn là trách nhiệm thiêng liêng của người thanh niên đối với quê hương, đất nước. Dù phải rời xa gia đình và đối mặt với những khó khăn chưa từng trải qua, ông vẫn quyết tâm lên đường, hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Ngày nhập ngũ, hành trang của ông rất giản dị. Ông chỉ mang theo vài bộ quần áo, một số vật dụng cá nhân cần thiết cùng những lời căn dặn của cha mẹ và người thân. Trong lòng người thanh niên 23 tuổi khi ấy có niềm tự hào khi được khoác lên mình màu áo lính, nhưng cũng không tránh khỏi sự bồi hồi bởi phía trước là những tháng ngày sống xa quê hương.
Sau khi vào quân đội, ông được biên chế vào Đại đội 28, Trung đoàn 321, Sư đoàn 345. Đơn vị đóng quân và làm nhiệm vụ tại địa bàn Bảo Thắng, một huyện miền núi, biên giới của tỉnh Lào Cai. Đây là nơi có địa hình phức tạp, nhiều đồi núi, đường dốc và sông suối. Thời tiết thay đổi thất thường, mùa hè nóng ẩm, mùa đông lạnh giá, nhiều sương mù.
Từ cuộc sống bình thường ở quê nhà, ông phải nhanh chóng thích nghi với môi trường quân đội có tổ chức và kỷ luật nghiêm ngặt. Mỗi ngày đều bắt đầu từ rất sớm. Người chiến sĩ phải tập thể dục, sắp xếp nội vụ, kiểm tra quân trang, tham gia huấn luyện và thực hiện những nhiệm vụ do đơn vị phân công.
Những ngày đầu trong quân ngũ là thử thách không nhỏ. Ông phải học điều lệnh, rèn luyện thể lực, sử dụng vũ khí và thực hành những kỹ năng cần thiết của người chiến sĩ. Các bài tập hành quân, mang vác trang bị, vượt địa hình đồi núi và xử lý tình huống đòi hỏi sức khỏe, sự tập trung và tinh thần bền bỉ.
Có những buổi huấn luyện kéo dài dưới nắng nóng, mồ hôi thấm đẫm quân phục. Có những chặng hành quân qua đường rừng, dốc núi khiến đôi chân rã rời, đôi vai đau nhức vì ba lô, vũ khí và quân trang. Dù mệt mỏi, ông vẫn cố gắng hoàn thành đầy đủ yêu cầu, không để mình ảnh hưởng đến đội hình và nhiệm vụ chung.
Qua từng ngày rèn luyện, ông Nguyễn Văn Sinh dần trở nên rắn rỏi và trưởng thành hơn. Ông hiểu rằng trong quân đội, mỗi người đều là một mắt xích quan trọng. Muốn đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, từng chiến sĩ phải nghiêm túc chấp hành mệnh lệnh, phối hợp chặt chẽ với đồng đội và luôn sẵn sàng hỗ trợ nhau.
Trong thời gian từ năm 1986 đến năm 1988, ông cùng đơn vị làm nhiệm vụ tại khu vực Bảo Thắng. Người lính phải thường xuyên duy trì tinh thần cảnh giác, sẵn sàng cơ động khi có lệnh và bảo đảm an toàn cho địa bàn được giao. Công việc được thực hiện cả ban ngày lẫn ban đêm, bất kể thời tiết thuận lợi hay khắc nghiệt.
Có những thời điểm đơn vị phải tăng cường trực chiến, củng cố vị trí và kiểm tra vũ khí, trang bị. Mỗi người phải nắm chắc nhiệm vụ của mình, tuyệt đối tuân thủ sự chỉ huy và sẵn sàng xử lý các tình huống bất ngờ. Sự chủ quan dù chỉ trong một phút cũng có thể ảnh hưởng đến đồng đội và nhiệm vụ chung.
Những ca trực ban đêm giữa núi rừng là ký ức khó quên đối với ông. Khi màn đêm buông xuống, không gian xung quanh trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió, tiếng lá cây và những âm thanh vọng lại từ xa. Trong cái lạnh của vùng cao, người chiến sĩ vẫn phải giữ vững vị trí, quan sát cẩn thận và duy trì sự tập trung cho đến khi hoàn thành ca trực.
Mùa đông tại Lào Cai lạnh buốt, sương mù có khi bao phủ suốt cả ngày. Quần áo và chăn màn khó khô, nước sinh hoạt lạnh giá. Vào mùa mưa, đường đất trở nên trơn trượt, nhiều đoạn có nguy cơ sạt lở, khiến việc hành quân và vận chuyển lương thực gặp khó khăn.
Điều kiện sinh hoạt của bộ đội thời ấy còn nhiều thiếu thốn. Bữa ăn hằng ngày thường đơn giản, nguồn thực phẩm không phải lúc nào cũng đầy đủ. Nơi nghỉ có khi là doanh trại, có lúc là lán trại hoặc những vị trí được dựng tạm gần khu vực làm nhiệm vụ.
Trong hoàn cảnh ấy, các chiến sĩ phải biết tiết kiệm, tự khắc phục khó khăn và cùng nhau cải thiện đời sống. Ngoài thời gian huấn luyện và trực, mọi người còn tham gia vệ sinh nơi ở, củng cố công sự, chăm sóc vườn rau và thực hiện những công việc chung của đơn vị.
Giữa những ngày tháng gian khổ, tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn động viên vô cùng quý giá. Những người lính đến từ nhiều vùng quê khác nhau, nhưng khi cùng sống và làm nhiệm vụ trong một đơn vị, họ trở nên gắn bó như anh em trong một gia đình.
Người khỏe giúp người yếu, người còn lương thực chia sẻ với người đã hết. Trong những chuyến hành quân, người đi trước luôn quan sát, hỗ trợ người phía sau vượt qua những đoạn đường khó. Khi có đồng đội đau ốm hoặc mệt mỏi, những người còn lại sẵn sàng chăm sóc, chia sẻ công việc và động viên nhau.
Trong những ca trực và khi thực hiện nhiệm vụ, sự tin tưởng giữa các đồng đội càng trở nên quan trọng. Người hết ca phải bàn giao đầy đủ tình hình cho người tiếp theo. Mỗi thông tin, mỗi dấu hiệu bất thường đều phải được báo cáo rõ ràng, chính xác để bảo đảm nhiệm vụ không bị gián đoạn.
Nỗi nhớ nhà là điều khó tránh khỏi đối với người lính sống xa quê. Có những đêm sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Sinh lại nhớ đến cha mẹ, anh em và mái nhà thân thuộc. Những lá thư từ gia đình là món quà tinh thần vô cùng quý giá, giúp người lính vơi bớt nỗi nhớ và có thêm động lực.
Thư từ khi ấy không phải lúc nào cũng đến thường xuyên. Vì vậy, mỗi lần nhận được thư, ông thường đọc đi đọc lại nhiều lần. Những lời hỏi thăm và động viên giản dị giúp ông thêm yên tâm công tác. Ông cũng cố gắng viết thư về nhà, báo tin mình vẫn khỏe và đang hoàn thành nhiệm vụ để người thân bớt lo lắng.
Giữa những ngày tháng căng thẳng, người lính vẫn giữ được tinh thần lạc quan. Trong những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, ông và đồng đội thường ngồi lại bên nhau, kể chuyện về quê hương, gia đình và những dự định sau ngày trở về. Có người cất tiếng hát, có người kể chuyện vui để xua tan mệt mỏi.
Những bữa cơm đạm bạc, tiếng cười trong doanh trại và những câu chuyện giữa đồng đội đã trở thành ký ức đẹp trong cuộc đời quân ngũ của ông. Chính những điều giản dị ấy đã giúp các chiến sĩ vượt qua sự thiếu thốn, cái lạnh của vùng cao và áp lực của nhiệm vụ.
Hai năm từ năm 1986 đến năm 1988 đã rèn luyện ông Nguyễn Văn Sinh trở thành một người có bản lĩnh, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm. Ông học được cách chịu đựng gian khổ, biết đặt lợi ích của tập thể lên trên khó khăn cá nhân và luôn nghiêm túc với nhiệm vụ được giao.
Quãng thời gian làm nhiệm vụ tại Bảo Thắng cũng giúp ông hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình. Đằng sau cuộc sống bình yên của nhân dân là sự cảnh giác, những đêm trực và sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính đang làm nhiệm vụ nơi biên giới.
Năm 1988, sau hai năm thực hiện nghĩa vụ quân sự, ông Nguyễn Văn Sinh hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Ngày chia tay đơn vị, trong lòng ông có nhiều cảm xúc đan xen. Ông vui mừng vì được trở về đoàn tụ với gia đình, nhưng cũng lưu luyến những người đồng đội đã cùng mình trải qua những ngày tháng gian khó.
Trở về cuộc sống đời thường, ông tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và đóng góp cho địa phương. Dù không còn mặc quân phục mỗi ngày, những phẩm chất được rèn luyện trong quân đội vẫn luôn được ông gìn giữ: tính kỷ luật, sự kiên trì, lòng trách nhiệm và tinh thần không ngại khó khăn.
Nhiều năm đã trôi qua, Bảo Thắng và tỉnh Lào Cai hôm nay đã có nhiều đổi thay. Những con đường được mở rộng, đời sống nhân dân ngày càng ổn định và phát triển hơn. Tuy nhiên, trong ký ức của ông Nguyễn Văn Sinh, những năm tháng từ 1986 đến 1988 vẫn luôn là một phần thanh xuân đáng tự hào.
Đó là ký ức về những buổi huấn luyện, những chặng hành quân qua núi rừng, những đêm trực và tình đồng chí, đồng đội sâu nặng. Đó cũng là quãng thời gian ông đã góp một phần sức lực của mình vào nhiệm vụ bảo vệ biên giới, chủ quyền và sự bình yên của Tổ quốc.
Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Sinh là một phần trong ký ức của thế hệ thanh niên từng lên đường làm nhiệm vụ nơi biên giới phía Bắc. Họ sẵn sàng gác lại cuộc sống riêng, chấp nhận gian khổ và thiếu thốn để hoàn thành trách nhiệm đối với đất nước.
Những năm tháng giữ biên cương Bảo Thắng đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời ông Nguyễn Văn Sinh. Sự cống hiến của ông cùng đồng đội xứng đáng được trân trọng và kể lại, để thế hệ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình, lòng yêu nước và trách nhiệm gìn giữ quê hương, Tổ quốc.


