Những năm tháng giữ bình yên nơi tuyến đầu Tổ quốc
Nhập ngũ khi đất nước đã hòa bình nhưng vẫn còn nhiều biến động, bác Lê Hữu Hiệu đã trải qua những năm tháng đầy thử thách nơi tuyến đầu bảo vệ Tổ quốc. Công tác trong lực lượng hải quân kiểm soát quân sự, bác cùng đồng đội ngày đêm bám biển, giữ vững chủ quyền và an ninh vùng biển phía Bắc. Dù không trực tiếp đối mặt với bom đạn như thời chiến tranh chống Mỹ, nhưng hiểm nguy luôn cận kề. Thời hoa lửa của bác là những ngày lặng thầm mà kiên cường.
Sinh năm 1961, lớn lên khi đất nước vừa bước qua chiến tranh, bác Lê Hữu Hiệu sớm ý thức được trách nhiệm của người thanh niên với Tổ quốc. Năm 1983, khi vừa tròn hai mươi hai tuổi, bác lên đường nhập ngũ, biên chế vào lực lượng Hải quân Kiểm soát Quân sự, làm nhiệm vụ bảo vệ an ninh, trật tự và chủ quyền trên vùng biển Vịnh Bắc Bộ.
Những ngày đầu ra đơn vị, sóng gió là thử thách đầu tiên. “Lính biển mà không quen sóng thì say như điếu đổ,” bác cười nhớ lại. Nhưng chỉ sau ít tháng, bác đã quen với nhịp sống lênh đênh, những ca trực xuyên đêm và những chuyến tuần tra dài ngày trên biển.
Nhiệm vụ của bác và đồng đội là kiểm soát tàu thuyền, ngăn chặn các hành vi xâm phạm vùng biển, buôn lậu và giữ gìn kỷ luật quân đội. Có những đêm biển động mạnh, tàu chao đảo dữ dội, nhưng vẫn phải bám vị trí. “Biển lúc hiền lúc dữ, nhưng đã nhận nhiệm vụ thì không được lùi,” bác kể.
Một kỷ niệm bác nhớ nhất là chuyến tuần tra cuối năm 1984, khi đơn vị phát hiện một tàu lạ xâm nhập trái phép. Trong điều kiện thời tiết xấu, sóng lớn, bác cùng tổ công tác tiếp cận, yêu cầu kiểm tra. “Lúc đó chỉ sơ suất một chút là nguy hiểm cho cả tàu,” bác nói. Nhờ sự bình tĩnh và phối hợp chặt chẽ, nhiệm vụ hoàn thành an toàn, giữ vững an ninh vùng biển.
Ba năm quân ngũ trôi qua nhanh nhưng đầy dấu ấn. Năm 1986, bác xuất ngũ, mang theo kỷ luật, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm của người lính hải quân. Với quá trình công tác nghiêm túc, hoàn thành tốt nhiệm vụ, bác được tặng Giấy khen của Bộ Tư lệnh Hải quân và Huy hiệu Chiến sĩ hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Thời hoa lửa của bác Lê Hữu Hiệu không rực rỡ tiếng súng, nhưng lặng lẽ như ngọn hải đăng giữa biển đêm – âm thầm soi sáng, giữ bình yên cho Tổ quốc.



