NHỮNG NĂM THÁNG GIỮ CHỐT NƠI TUYẾN LỬA
Nhập ngũ năm 1984, bác Lê Trọng Thức tham gia quân đội trong giai đoạn bảo vệ Tổ quốc sau chiến tranh. Trực tiếp làm nhiệm vụ chiến đấu tại địa bàn trọng điểm, bác cùng đồng đội ngày đêm bám chốt. Câu chuyện là ký ức lặng lẽ về trách nhiệm và lòng kiên trung của người lính thời hoa lửa.
Tôi gặp bác Lê Trọng Thức vào một buổi chiều muộn, khi câu chuyện về đời lính được bác kể lại bằng giọng điềm tĩnh nhưng rắn rỏi. Đó là giọng của người đã quen với kỷ luật và gian khổ.
Bác Lê Trọng Thức sinh năm 1964. Năm 1984, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác nhập ngũ. Thời điểm ấy, đất nước đã hòa bình, nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn đặt ra nhiều thách thức, nhất là tại các địa bàn trọng yếu.
Bác được biên chế vào đơn vị bộ binh chủ lực, làm nhiệm vụ trực tiếp chiến đấu và bảo vệ chốt. Cuộc sống nơi đơn vị không hề dễ dàng. Những ngày đầu, bác và đồng đội phải làm quen với điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, thời tiết khắc nghiệt.
Bác kể: “Đêm ngủ võng, ngày tuần tra. Có những hôm mưa rét, quần áo không kịp khô.”
Một kỷ niệm bác nhớ nhất là lần đơn vị phải bám chốt liên tục nhiều ngày trong điều kiện căng thẳng. Địch thường xuyên quấy phá, buộc anh em phải luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
“Có đêm chúng tôi gần như không ngủ,” bác nói. “Chỉ cần lơ là một chút là nguy hiểm.”
Sau mỗi ca gác, anh em lại động viên nhau cố gắng. Gian khổ là vậy, nhưng tinh thần đồng đội luôn gắn bó. Có miếng ăn ngon, mọi người chia nhau; có khó khăn, cùng nhau vượt qua.
Năm 1987, bác Lê Trọng Thức xuất ngũ, trở về địa phương. Với thời gian phục vụ trong quân đội và hoàn thành tốt nhiệm vụ tại địa bàn khó khăn, bác được tặng Kỷ niệm chương Cựu chiến binh Việt Nam.
Khi tôi hỏi bác điều gì còn nhớ nhất, bác cười nhẹ: “Nhớ những đêm gác cùng anh em. Lúc đó, ai cũng hiểu mình đang giữ bình yên cho quê hương.”
Câu chuyện của bác khép lại giản dị nhưng đầy ý nghĩa, phản ánh tinh thần trách nhiệm của người lính trong thời hoa lửa.


