NHỮNG NĂM THÁNG GIỮ GÌN BIÊN CƯƠNG TỔ QUỐC
Có những năm tháng tuổi trẻ được viết nên bằng màu xanh áo lính, bằng những bước chân hành quân và bằng tinh thần sẵn sàng cống hiến cho quê hương, đất nước. Với nhiều người, đó là quãng thời gian không thể nào quên – nơi họ được rèn luyện trong gian khó, trưởng thành trong tình đồng chí, đồng đội và góp sức mình bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Cựu chiến binh Trương Văn Chỉ, sinh năm 1959, dân tộc Nùng, là một trong những người đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho nhiệm vụ bảo vệ biên giới.
Tháng 3 năm 1979, khi đất nước đứng trước những yêu cầu cấp thiết về bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và an ninh biên giới, ông Trương Văn Chỉ lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, xa gia đình, người thanh niên dân tộc Nùng mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ và ý thức trách nhiệm đối với Tổ quốc.
Bước vào quân ngũ cũng là lúc ông bắt đầu làm quen với một cuộc sống hoàn toàn mới. Những ngày huấn luyện trên thao trường, những giờ học tập, rèn luyện kỷ luật, những chuyến hành quân và những ngày tháng xa nhà đã tôi luyện người lính trẻ ngày càng trưởng thành. Trong môi trường quân đội, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần, giúp mỗi người vượt qua những khó khăn, thử thách.
Từ tháng 3/1979 đến tháng 10/1982, ông Trương Văn Chỉ có hơn 3 năm phục vụ trong quân đội, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Đây là những năm tháng đầy ý nghĩa trong cuộc đời ông.
Nơi tuyến đầu biên giới, người lính phải đối mặt với địa hình núi rừng phức tạp, thời tiết khắc nghiệt và điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn. Những ca trực, những chuyến tuần tra, những ngày xa gia đình đã trở thành thử thách đối với mỗi người lính. Nhưng vượt lên tất cả là ý chí, lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm.
Mỗi người lính đều hiểu rằng phía sau mình là quê hương, gia đình và cuộc sống bình yên của Nhân dân. Vì vậy, dù khó khăn đến đâu, họ vẫn luôn động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ. Những năm tháng ấy đã hun đúc nên phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ – kiên cường, kỷ luật, đoàn kết và sẵn sàng cống hiến.
Đến tháng 10 năm 1982, ông hoàn thành thời gian phục vụ trong quân đội và trở về quê hương. Rời quân ngũ, ông mang theo những ký ức sâu sắc về một thời tuổi trẻ, về tình đồng đội và những ngày tháng thực hiện nhiệm vụ nơi biên cương Tổ quốc.
Dù thời gian đã trôi qua nhiều năm, những kỷ niệm của người lính năm xưa vẫn luôn là một phần đáng tự hào trong cuộc đời ông. Những bài học về kỷ luật, tinh thần trách nhiệm, ý chí vượt khó và tình đồng chí, đồng đội tiếp tục được ông gìn giữ trong cuộc sống.
Ngày hôm nay, khi quê hương đang từng ngày đổi mới, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình và có nhiều điều kiện thuận lợi để học tập, lao động, xây dựng tương lai, câu chuyện của những người lính như ông Trương Văn Chỉ càng trở nên ý nghĩa.
Bởi hòa bình không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, công sức và sự cống hiến của nhiều thế hệ. Những người lính bảo vệ biên giới năm xưa chính là những người đã góp phần tạo nên nền tảng bình yên để quê hương phát triển hôm nay.



