Những năm tháng “hoa lửa” của dân tộ
Những năm tháng “hoa lửa” của dân tộc, trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, có một con đường không chỉ in dấu chân bộ đội mà còn khắc sâu sự hi sinh thầm lặng của những đoàn giao liên, dân công hỏa tuyến. Người ta gọi đó là Đường Trường Sơn – con đường của ý chí và lòng quả cảm.
Những năm tháng “hoa lửa” của dân tộc, trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, có một con đường không chỉ in dấu chân bộ đội mà còn khắc sâu sự hi sinh thầm lặng của những đoàn giao liên, dân công hỏa tuyến. Người ta gọi đó là Đường Trường Sơn – con đường của ý chí và lòng quả cảm.
Trong số những con người ấy, có những cô gái trẻ tuổi như các nữ thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc. Họ không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng mỗi ngày đối mặt với bom đạn để giữ cho tuyến đường luôn thông suốt. Công việc của họ là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua, vận chuyển lương thực, thư từ – những “mạch máu” của chiến trường.
Có một câu chuyện được nhiều người nhắc lại: trong một đêm mưa bom, khi đoàn xe chuẩn bị đi qua, một hố bom lớn bất ngờ xuất hiện giữa đường. Nếu không kịp san lấp, cả đoàn xe có thể bị chặn lại, thậm chí trở thành mục tiêu cho máy bay địch. Không chút do dự, các cô gái lao ra giữa mưa bom, dùng cuốc xẻng, tay không để lấp hố. Đất đá chưa kịp đầy thì bom lại rơi. Nhưng họ vẫn đứng đó – không phải vì không sợ, mà vì phía sau họ là cả chiến trường đang chờ tiếp tế.
Rạng sáng hôm sau, con đường lại thông. Đoàn xe vẫn đi. Nhưng có những người đã không trở về. Sự hi sinh của họ không ồn ào, không được biết đến rộng rãi như những trận đánh lớn, nhưng lại là điều kiện để chiến thắng được viết nên.
Những con người trong các đoàn giao liên, dân công, thanh niên xung phong… chính là “những người không tên” của lịch sử. Họ không cần danh hiệu, không cần được nhớ mặt, chỉ cần con đường còn mở, đoàn xe còn đi, đất nước còn hi vọng.



