Cựu chiến binh

NHỮNG NĂM THÁNG KHÓI LỬA - ĐOÀN XÃ TRẤN YÊN

CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH - NHỮNG NĂM THÁNG KHÓI LỬA

Lào Cai20/11/2025Nguyễn Ngọc Linh - Bí thư Đoàn xã (Đoàn xã Trấn Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG NĂM THÁNG KHÓI LỬA - ĐOÀN XÃ TRẤN YÊN

Vũ Xuân Nghiêm sinh ngày 1 tháng 10 năm 1952, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi vừa tròn 19 tuổi, chàng thanh niên Yên Bái (cũ) mang trong mình lòng yêu nước cháy bỏng đã lên đường nhập ngũ vào đúng ngày 19 tháng 5 năm 1971 – ngày sinh nhật Bác Hồ, cũng là ngày cậu thanh niên ấy chính thức bước vào hành trình quân ngũ đầy tự hào. Sau khi nhập ngũ, Nghiêm được biên chế về Tỉnh đội Yên Bái, rồi chuyển về Sư đoàn 304B – Quân khu Việt Bắc (Bắc Thái). Thanh niên trẻ trải qua 5 tháng huấn luyện gian khổ, chuẩn bị cho những chiến trường khốc liệt phía trước.

Tháng 10 năm 1971, Vũ Xuân Nghiêm được điều sang chiến trường Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng, thuộc Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 165, Sư đoàn 312. Nơi đây là một trong những địa danh ác liệt nhất, nơi người lính Việt Nam làm nhiệm vụ quốc tế cao cả giúp bạn Lào.

Tháng 2 năm 1972, trong một trận chiến tại cao điểm 164, lúc trời còn mờ sương, khoảng 5 giờ sáng, địch bất ngờ mở cuộc tấn công dữ dội. Nghiêm khi ấy là lính thông tin, luôn đi sát bên đại đội trưởng để giữ liên lạc. Đạn pháo địch dội xuống xối xả.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, một mảnh đạn pháo xuyên thẳng qua đùi trái của anh. Giữa đất đá bụi khói mịt mù, Nghiêm vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ truyền tin. Đến khi pháo sáng bắn lên, soi trắng cả bầu trời, anh mới nhìn thấy máu thấm đẫm bên chân mình.

Về đến đơn vị, anh chỉ được băng bó qua loa, không thuốc men, không điều kiện khử trùng – những ngày tháng thương tật nơi chiến trường, vừa đau đớn vừa đầy kiên cường, là ký ức không thể nào quên. Đến tháng 7 năm 1972, Nghiêm cùng Sư đoàn 312 được điều vào mặt trận Quảng Trị – nơi được gọi bằng cái tên u buồn: “Cối xay thịt”. Pháo địch nã không ngừng, bom máy bay dội xuống như mưa, khiến Tiểu đoàn 6 – Trung đoàn 165 tiến không được, lùi không xong. Vừa tiến vào đã phải rút ra, bởi đất Quảng Trị lúc ấy chỉ có đạn, bom và sự hy sinh của biết bao đồng đội.

Giữa những ngày khói lửa, sự kiên trung và phẩm chất của người lính Vũ Xuân Nghiêm được tôi luyện ngày một vững vàng. Ngày 25 tháng 6 năm 1974, anh được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam tại Tiểu đoàn 28, Sư đoàn 312. Buổi lễ kết nạp đơn sơ giữa rừng, chỉ có cờ Đảng, cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam và cờ sao vàng. Không có tấm ảnh nào ghi lại thời khắc ấy, nhưng đó là khoảnh khắc thiêng liêng nhất của đời quân ngũ.

Tháng 3 năm 1975, Nghiêm cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, tiến vào giải phóng miền Nam. Khi đất nước hoàn toàn thống nhất, anh trở về Thanh Hóa trong niềm hân hoan của ngày toàn thắng.

Đến tháng 9 năm 1977, Nghiêm phục viên trở về địa phương sau quãng thời gian dài gắn bó với chiến trường.

Nhưng Tổ quốc lại gọi tên anh một lần nữa. Tháng 7 năm 1978, trước tình hình căng thẳng tại biên giới phía Bắc, Nghiêm tái ngũ.

Anh lên Lào Cai, về Tiểu đoàn 3, chỉ một tháng sau được cử đi học Quân chính Quân khu 2. Kết thúc khóa học, Nghiêm được bổ nhiệm làm Chính trị viên Đại đội 7 – Tiểu đoàn 3, Lữ đoàn 168 Pháo mặt đất, Quân khu 2.

Trách nhiệm lớn hơn, nhiệm vụ nặng nề hơn, nhưng người lính năm xưa vẫn giữ vững phẩm chất của mình: kiên cường, bình tĩnh và đầy bản lĩnh.

Đến tháng 9 năm 1982, sau hơn 10 năm quân ngũ với hai cuộc chiến khốc liệt, Vũ Xuân Nghiêm xuất ngũ, trở về đời thường – mang theo trong mình những ký ức không bao giờ phai mờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn