Khác

Những năm tháng không quên

ăm 1983, khi tuổi đời còn trẻ, bác Nguyễn Đức Tôn, người con của quê hương thôn Kim Sơn, xã Hoằng Phú, lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, bác mang theo hành trang giản dị của một người thanh niên quê hương, nhưng trong lòng là niềm tự hào và trách nhiệm của người lính: sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ nhiệm vụ gì khi Tổ quốc cần.

Thanh Hóa17/08/2026Đoàn xã Đam Rông 3 (Đam Rông 3)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ăm 1983, khi tuổi đời còn trẻ, bác Nguyễn Đức Tôn, người con của quê hương thôn Kim Sơn, xã Hoằng Phú, lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, bác mang theo hành trang giản dị của một người thanh niên quê hương, nhưng trong lòng là niềm tự hào và trách nhiệm của người lính: sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ nhiệm vụ gì khi Tổ quốc cần.

Những ngày đầu trong quân ngũ là khoảng thời gian không dễ dàng. Từ cuộc sống quen thuộc ở quê nhà, bác phải làm quen với môi trường hoàn toàn mới: giờ giấc nghiêm túc, những buổi huấn luyện kéo dài, những ngày hành quân vất vả và yêu cầu cao về kỷ luật. Có những lúc mệt mỏi, nhớ nhà, nhưng sự động viên của đồng đội và tinh thần của người lính giúp bác vượt qua.

Trong những năm tháng quân ngũ, điều bác nhớ nhất có lẽ không chỉ là những buổi huấn luyện hay những nhiệm vụ khó khăn, mà chính là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính từ nhiều miền quê khác nhau gặp nhau dưới màu áo xanh, cùng ăn, cùng ở, cùng huấn luyện và cùng chia sẻ với nhau những lúc khó khăn. Có khi chỉ là một bữa cơm giản dị, một lá thư từ quê nhà hay những câu chuyện kể trong giờ nghỉ cũng trở thành niềm vui lớn giữa những ngày xa gia đình.

Có những lần thực hiện nhiệm vụ phải xa nhà trong thời gian dài. Nỗi nhớ quê, nhớ cha mẹ, vợ con và những người thân luôn ở trong lòng người lính. Nhưng mỗi khi nhận nhiệm vụ, bác và đồng đội đều xác định phải hoàn thành tốt công việc được giao. Chính những năm tháng ấy đã rèn luyện cho bác sự kiên trì, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm.

17 năm quân ngũ, từ 1983 đến năm 2000, là một quãng đường dài của cuộc đời. Tuổi trẻ của bác gắn với đơn vị, với đồng đội và với những nhiệm vụ của người quân nhân. Có những kỷ niệm theo thời gian đã trở nên xa xôi, nhưng tình cảm dành cho đồng đội và niềm tự hào về những năm tháng khoác áo lính thì vẫn còn nguyên vẹn.

Năm 2000, bác Nguyễn Đức Tôn hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở về, bác không còn mang trên mình bộ quân phục thường ngày, nhưng những gì quân đội đã rèn luyện vẫn trở thành hành trang theo bác suốt cuộc đời. Trở về với thôn Kim Sơn, bác bắt tay vào cuộc sống lao động, chăm lo gia đình và góp sức xây dựng quê hương.

Mỗi khi nhắc lại những năm tháng trong quân ngũ, bác vẫn coi đó là một phần đẹp nhất của tuổi trẻ. Đó là quãng thời gian đã cho bác những người đồng đội, những kỷ niệm không thể quên và những bài học về kỷ luật, trách nhiệm, tình người.

Câu chuyện của bác Nguyễn Đức Tôn cũng là câu chuyện của biết bao người lính năm xưa: rời quê hương khi tuổi trẻ, cống hiến những năm tháng đẹp nhất cho Tổ quốc, rồi trở về tiếp tục sống, lao động và đóng góp cho quê hương. Những người lính ấy có thể trở về với cuộc sống bình dị, nhưng dấu ấn của một thời áo lính sẽ mãi là niềm tự hào trong mỗi gia đình và trong truyền thống của quê hương Hoằng Phú.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn