Những Năm Tháng Không Quên
Câu chuyện tái hiện những năm tháng đấu tranh từ năm 1968 đến năm 1975 qua lời kể của bác Bế Ích Tậu. Đó là quãng thời gian đầy gian khổ, thiếu thốn và hiểm nguy, nhưng cũng là những năm tháng con người thể hiện lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất.
Năm 1968, chiến tranh vẫn diễn ra ác liệt. Khi ấy, bác Bế Ích Tậu còn trẻ và đã tham gia vào những công việc phục vụ cuộc đấu tranh. Rời xa gia đình, bác bắt đầu những năm tháng gắn bó với những con đường hành quân, những căn hầm trú ẩn và cuộc sống đầy thiếu thốn.Bác kể rằng những ngày đầu tiên vô cùng khó khăn. Tiếng máy bay và tiếng bom đã trở thành âm thanh quen thuộc. Mỗi khi có báo động, mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Sau mỗi trận bom, dù nhà cửa hoặc đường sá bị hư hỏng, mọi người lại cùng nhau sửa chữa để cuộc sống và công việc có thể tiếp tục.
Trong những năm 1969 và 1970, cuộc sống vẫn chưa có dấu hiệu dễ dàng hơn. Lương thực và các vật dụng cần thiết đều thiếu. Có những bữa cơm chỉ có rau rừng, cơm độn và một chút thức ăn đơn giản. Tuy vậy, mọi người luôn chia sẻ với nhau. Ai có nhiều hơn một chút thì nhường cho người ít hơn.
Bác Tậu nhớ nhất là những ngày hành quânvà làm nhiệm vụ trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Có hôm trời mưa kéo dài, đường đất trở nên trơn trượt. Mọi người phải dìu nhau đi qua những đoạn đường khó. Khi có người mệt, những người còn lại mang giúp hành trang. Không ai bị bỏ lại phía sau.
Những năm 1971 và 1972 tiếp tục là những năm tháng đầy thử thách. Có những trận đánh phá khiến đất đá rung chuyển, đường đi bị chia cắt. Mọi người phải nhanh chóng khắc phục hậu quả để tiếp tục công việc. Bác Tậu kể rằng điều giúp mọi người vượt qua được những khó khăn ấy chính là tinh thần đoàn kết.
Năm 1973, dù chiến tranh vẫn còn nhiều diễn biến phức tạp, mọi người luôn hy vọng rằng ngày hòa bình đang đến gần. Những lá thư từ gia đình trở thành nguồn động viên lớn. Mỗi khi nhận được thư, bác Tậu lại đọc thật chậm, nhớ về quê nhà và tự nhủ phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để sớm được trở về.
Đến năm 1974, không khí đấu tranh ngày càng khẩn trương. Mọi người càng nỗ lực hơn, luôn động viên nhau giữ vững tinh thần.Trong những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, ai cũng mong một ngày đất nước hoàn toàn yên bình, gia đình được đoàn tụ và trẻ em không còn phải sống trong tiếng bom.
Mùa xuân năm 1975, tin thắng lợi cuối cùng cũng đến. Sau bảy năm đấu tranh kể từ năm 1968, bác Tậu và những người đồng đội vô cùng xúc động. Có người vui đến rơi nước mắt. Những năm tháng xa nhà, những ngày gian khổ và những ký ức về đồng đội cùng nhau vượt qua hiểm nguy ùa về trong khoảnh khắc đất nước thống nhất.
Sau năm 1975, bác Bế Ích Tậu trở về cuộc sống đời thường. Quê hương bắt đầu khắc phục những hậu quả của chiến tranh. Những con đường được sửa lại, nhà cửa được dựng lên, cuộc sống từng bước trở lại bình thường.
Nhìn lại chặng đường từ năm 1968 đến năm 1975, bác Tậu luônnhớ về những người đã cùng mình trải qua những năm tháng đấu tranh. Bác cho rằng điều quý giá nhất còn lại sau chiến tranh chính là hòa bình và tình người.



