Những năm tháng không quên của bác Hà Văn Hen xóm Trung Thượng
Những năm tháng không quên của bác Hà Văn Hen xóm Trung Thượng
Chào các bạn đoàn viên và các bạn trẻ,
Hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện. Không phải một huyền thoại xa xôi nào cả, mà là câu chuyện về một người đàn ông vẫn hàng ngày lặng lẽ đi qua những con ngõ nhỏ ở xóm Trung Thượng, xã Quy Đức quê hương chúng ta. Một người mà nếu chỉ nhìn mái tóc bạc và nụ cười hiền hậu lúc tuổi già, ít ai biết rằng ông đã mang cả tuổi trẻ của mình đi qua những năm tháng rực lửa nhất của lịch sử.
Đó là bác Hà Văn Hen.
Khúc dạo đầu bên vành nôi chiến tranh
Bác Hen sinh năm 1954 – cái năm mà cả đất nước vỡ òa trong niềm vui chiến thắng Điện Biên Phủ. Sinh ra giữa làn khói bom và khúc khải hoàn ca của dân tộc, dường như cái tên và số phận của đứa trẻ xóm Trung Thượng năm ấy đã gắn liền với vận mệnh của đất nước.
Lớn lên cùng tiếng súng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi vừa tròn tuổi mười tám mươi hai – cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao hoài bão, bác Hen đã gác lại những riêng tư, khoác lên mình màu áo xanh người lính. Từ năm 1954 đến năm 1972, bác chính thức đứng trong hàng ngũ quân đội, chiến đấu dưới màu cờ của đơn vị C25 - E24 - F345TQC - Quân đoàn 2.
"Hoa thời lửa" - Những năm tháng không quên
Thử tưởng tượng xem, những chàng trai tuổi mười chín, đôi mươi ngày ấy đã sống thế nào?
Dưới mật danh của những sư đoàn, quân đoàn chủ lực, bác Hen cùng đồng đội đã hành quân qua những cánh rừng đại ngàn, những trận địa mù mịt khói bom. Đơn vị C25 của bác ngày ấy chính là một mắt xích trong guồng quay bão táp, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một làn sương. Tuổi trẻ của bác không có giảng đường, không có những buổi hẹn hò lãng mạn, chỉ có tiếng cao xạ, tiếng pháo gầm và ý chí "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Mỗi người lính nằm xuống là một cánh hoa gửi lại cho đất mẹ. Bác Hen may mắn hơn nhiều đồng đội khi được nhìn thấy ngày đất nước lặng tiếng súng, nhưng một phần xương máu, mồ hôi và cả những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt nhất của bác đã mãi mãi kết tinh thành "đoá hoa rực rỡ nhất" giữa thời bom đạn.
Người giữ lửa giữa đời thường
Chiến tranh lùi xa, người lính trẻ năm xưa nay đã bước vào cái tuổi xưa nay hiếm. Trở về với mảnh đất Quy Đức, Phú Thọ thân thương, bác không chọn nghỉ ngơi để đòi hỏi quyền lợi cho những cống hiến của mình.
Thay vào đó, người ta thấy một bác Hà Văn Hen – cựu chiến binh, người công dân gương mẫu, luôn đi đầu trong mọi phong trào của xóm làng.
Trong lao động: Bác vẫn cần mẫn, tăng gia sản xuất, là tấm gương sáng về sự tự lực cánh sinh.
Trong đời sống: Bác sống giản dị, chan hòa, luôn sẵn lòng giúp đỡ lối xóm, dùng uy tín của một người đi trước để hòa giải, gắn kết tình làng nghĩa xóm.
Đối với Đoàn thanh niên chúng ta, bác Hen giống như một cuốn lịch sử sống, nhưng là một cuốn lịch sử không hề khô khan mà vô cùng ấm áp.
Các bạn trẻ thân mến,
"Hoa thời lửa" của bác Hà Văn Hen không phải là một danh hiệu hào nhoáng, mà là ngọn lửa được đốt lên từ lòng yêu nước trong quá khứ và được nuôi dưỡng bằng sự trách nhiệm, gương mẫu ở hiện tại.
Chúng ta – thế hệ được sinh ra khi bầu trời đã xanh ngắt tiếng chim, được thừa hưởng dòng máu anh hùng của những người đi trước như bác Hen – sẽ viết tiếp câu chuyện của thế hệ mình như thế nào? Hãy nhìn vào những người con ưu tú của quê hương Quy Đức để sống, để cống hiến và để tự hào!
Hãy cùng nhau tri ân và học tập tinh thần của những "đóa hoa thời lửa" ngay bên cạnh chúng ta!



