Cựu chiến binh

Những năm tháng không quên của người lính trẻ

Hải Phòng21/04/2026N-T-H (Xã Hà Tây)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, khi vừa tròn hai mươi lăm tuổi, Nguyễn Như Thuyết rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính. Đất nước khi ấy đang chìm trong khói lửa, và những người như anh hiểu rằng, phía trước không chỉ là gian khổ mà còn là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Những ngày đầu trên tuyến đường hành quân, Thuyết cùng đồng đội băng qua rừng sâu, lội suối, vượt dốc. Ban ngày, máy bay gầm rú trên đầu, bom trút xuống không ngớt. Mặt đất rung chuyển, cây rừng đổ gãy, khói bụi cuộn lên che kín cả bầu trời. Có những lúc, cả đơn vị phải nằm ép mình xuống những hố bom còn nóng, nín thở chờ từng đợt oanh kích qua đi. Mỗi lần như vậy, ai cũng hiểu rằng chỉ cần một sai sót nhỏ, tất cả có thể không còn cơ hội đứng dậy.

Nhưng điều đáng sợ nhất không chỉ là bom đạn, mà là sự kéo dài của nó. Những đêm không ngủ, những bữa ăn vội vàng với nắm cơm khô, những cơn sốt rừng khiến cơ thể run lên từng cơn. Có đồng đội ngã xuống không phải vì trúng đạn, mà vì kiệt sức giữa hành trình. Thuyết đã nhiều lần phải siết chặt tay bạn mình, rồi lặng lẽ đặt họ lại bên đường, tiếp tục bước đi với đôi mắt đỏ hoe.

Một trận đánh lớn năm 1968 đã in sâu trong ký ức của anh. Đơn vị nhận lệnh giữ một vị trí quan trọng giữa mưa bom bão đạn. Suốt nhiều giờ liền, pháo địch dội xuống như xé toạc mặt đất. Tiếng nổ chồng lên tiếng nổ, ánh lửa bùng lên trong đêm tối. Thuyết cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa đào công sự, từng tấc đất giành giật bằng cả máu và ý chí.

Có lúc, anh cảm thấy sợ – nỗi sợ rất thật của một con người trước cái chết cận kề. Nhưng mỗi khi nghĩ đến quê nhà, đến cha mẹ già và những cánh đồng yên bình, anh lại cắn chặt răng, giữ vững vị trí. “Nếu mình lùi, ai sẽ đứng lại?” – câu hỏi ấy trở thành động lực để anh và đồng đội không buông súng.

Trong gian khổ, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc hiếm hoi. Có người vừa băng bó vết thương cho bạn, vừa cười đùa để quên đi đau đớn. Chính những khoảnh khắc giản dị ấy đã giúp họ vượt qua những ngày tháng khắc nghiệt nhất.

Đến năm 1970, khi xuất ngũ trở về, Nguyễn Như Thuyết không còn là chàng trai của năm năm trước. Trên vai anh là những ký ức không thể phai mờ: tiếng bom rơi, những người đồng đội đã nằm lại, và cả những giây phút tưởng chừng không thể vượt qua. Nhưng cũng chính từ “thời hoa lửa” ấy, anh mang về một điều quý giá – ý chí kiên cường của người lính Việt Nam, thứ đã giúp họ đứng vững giữa mưa bom bão đạn và viết nên câu chuyện về lòng dũng cảm, sự hy sinh và niềm tin vào ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn