NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN CỦA NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG
Tháng 12 năm 1973, khi đất nước vẫn còn trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, cô gái trẻ Nguyễn Thị Thu, quê xã Thiệu Chính, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, đã rời quê hương lên đường gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.
Tháng 12 năm 1973, khi đất nước vẫn còn trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, cô gái trẻ Nguyễn Thị Thu, quê xã Thiệu Chính, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, đã rời quê hương lên đường gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.
Tuổi đôi mươi khi ấy đẹp biết bao! Nhưng thay vì những ngày tháng bình yên bên gia đình, cô gái trẻ đã chọn con đường đến với những nơi gian khó, nơi cần sức trẻ và lòng nhiệt huyết của những người con đất Việt.
Bà được biên chế vào Đội 4205, đơn vị C504, hoạt động chủ yếu tại Như Xuân, Thạch Thành, Thanh Hóa. Nhiệm vụ của người nữ thanh niên xung phong là làm đường.
4
Những con đường năm ấy đâu chỉ được làm nên bởi đất đá và sức người. Đó còn là những con đường được đổi bằng mồ hôi, tuổi trẻ và lòng can đảm.
Giữa những ngày tháng thiếu thốn, người nữ thanh niên xung phong cùng đồng đội vẫn bền bỉ cuốc đất, san đường, vận chuyển vật liệu. Đôi bàn tay tuổi trẻ ngày nào có thể đã chai sần, đôi vai nhỏ bé đã quen với nhọc nhằn. Nhưng phía trước là nhiệm vụ, phía sau là quê hương, là niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Từ tháng 12 năm 1973 đến tháng 8 năm 1976, gần ba năm thanh xuân của bà đã gắn với màu áo Thanh niên xung phong.
Gần ba năm ấy, có những ngày nắng cháy, những ngày mưa rừng, những đêm xa nhà và biết bao nỗi nhớ quê hương. Có lẽ trong hành trang của mỗi người khi lên đường khi ấy không có gì nhiều, nhưng luôn có một thứ rất lớn: tình yêu quê hương và ý chí cống hiến.
Rồi tháng 8 năm 1976, bà trở về với cuộc sống đời thường. Không còn màu áo TNXP, không còn những cung đường năm xưa, bà lại trở về với ruộng đồng quê hương, tiếp tục một cuộc đời giản dị của người nông dân.
Chiến tranh đã lùi xa theo năm tháng.
Những cô gái thanh niên xung phong năm nào giờ mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh như thuở đôi mươi. Nhưng khi nhìn lại chặng đường đã đi qua, có lẽ điều còn đọng lại sâu sắc nhất chính là những năm tháng tuổi trẻ đã sống hết mình cho quê hương, đất nước.
Tờ giấy khai đề nghị tặng “Huy chương Thanh niên xung phong vẻ vang” hôm nay tưởng như chỉ là những dòng thông tin giản dị: một cái tên, một ngày tháng, một đơn vị, một công việc.
Nhưng phía sau những dòng chữ ấy là gần ba năm của tuổi xuân.
Là một cô gái trẻ đã rời quê Thiệu Chính.
Là những cung đường được mở bằng đôi bàn tay.
Là những tháng ngày sát cánh bên đồng đội.
Và là một phần thanh xuân không thể nào trở lại.
Thời gian có thể làm phai màu ký ức, nhưng không thể xóa đi dấu chân của một thế hệ đã từng sống và cống hiến trong những năm tháng gian lao nhất của đất nước.
🌺 Xin được gọi những năm tháng ấy là “thời hoa lửa” – bởi tuổi trẻ đã nở hoa giữa gian khó, để hôm nay nhìn lại, chúng ta càng thêm trân trọng một thế hệ phụ nữ Việt Nam đã âm thầm góp sức mình cho quê hương.
Nguyễn Thị Thu – một người nữ thanh niên xung phong, một thời tuổi trẻ, một câu chuyện không quên.



