NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG LỊCH SỬ
Cựu Thanh niên xung phong Trần Thanh Ký, thường gọi là Chú Tư, sinh năm 1950, quê ở xã Phú Quới. Lực lượng của chú phối hợp với Binh đoàn Cửu Long (khi đó là đơn vị Cửu Long 1) tiến quân làm nhiệm vụ chiến đấu.Những năm tháng tham gia chiến đấu của chú không chỉ thể hiện tinh thần dũng cảm, kiên cường của lực lượng Thanh niên xung phong, mà còn là minh chứng cho lòng yêu nước, ý chí hy sinh vì độc lập, hòa bình và cuộc sống bình yên của nhân dân.
Ngày 7 tháng Giêng năm ấy là một dấu mốc lịch sử đặc biệt – ngày giải phóng Campuchia. Trong không khí khẩn trương của chiến dịch, lực lượng của chúng tôi phối hợp cùng Binh đoàn Cửu Long, khi đó là đơn vị Cửu Long 1, tiến quân sang đất bạn để thực hiện nhiệm vụ chiến đấu và hỗ trợ nhân đạo. Giữa điều kiện thiếu thốn và hiểm nguy luôn rình rập, đơn vị đã nỗ lực hết mình, góp phần giải phóng khoảng 70 người dân, giúp họ thoát khỏi cảnh áp bức, đói khổ và bất an. Những hình ảnh về người dân được cứu giúp trong niềm xúc động nghẹn ngào đã trở thành ký ức không thể phai mờ đối với mỗi người lính.
Khu vực đơn vị đóng quân khi ấy có tên gọi là Le Pen. Theo thời gian và sự tàn phá của chiến tranh, địa danh này dần bị thay đổi, không còn được gọi là Le Pen hay Le Ven như trước, mà mang một tên gọi khác. Kể từ giai đoạn đó, các đơn vị cũng không tiếp tục tiến sâu về hướng Đông Bên như trước đây, mà chuyển sang những nhiệm vụ phù hợp hơn với tình hình thực tế. Sự thay đổi địa bàn, nhiệm vụ phản ánh rõ tính linh hoạt và tinh thần sẵn sàng thích ứng của lực lượng trong bối cảnh chiến tranh phức tạp.
Khoảng năm 1981, mỗi tiểu đoàn được phân công những nhiệm vụ riêng, phối hợp công tác với thị xã Cửu Long, nay là thành phố Vĩnh Long. Bên cạnh nhiệm vụ quốc phòng, chúng tôi còn tham gia công tác học vụ, hỗ trợ các đơn vị hậu cần, góp phần đảm bảo đời sống và hoạt động của lực lượng. Có nhiều địa danh như bến cảng, khu vực từng hoạt động sôi nổi một thời, nhưng do thời gian đã quá lâu, tên gọi cụ thể nay chỉ còn lại trong ký ức mờ xa, nhắc nhớ về một chặng đường đầy gian nan nhưng đáng tự hào.
Sau một thời gian chiến đấu và thực hiện nhiệm vụ quốc tế, lực lượng rút về Hồng Ngự để làm công tác dân vận. Tại đây, chúng tôi cùng nhau dựng nhà cho dân, xây trường học, sửa chữa đường sá, góp phần giúp người dân ổn định cuộc sống sau những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Những việc làm tuy thầm lặng nhưng mang ý nghĩa lớn lao, thể hiện rõ tinh thần “vì dân phục vụ” của người lính Thanh niên xung phong. Khi nhiệm vụ hoàn thành, đơn vị mới chính thức quay trở về nước.
Trở lại Việt Nam, chúng tôi tiếp tục tham gia khai hoang tại Trà Vinh, phục vụ cho các nông trường. Công việc hằng ngày là phát rừng, đắp liếp trồng dừa, đồng thời làm nhiệm vụ bảo vệ rừng ven biển. Thời điểm ấy, Trà Vinh còn là huyện Duyên Hải, với những cánh rừng bần, rừng ngập mặn trải dài từ bờ đê ra đến tận cửa biển, vừa hoang sơ vừa khắc nghiệt. Mỗi ngày lao động là một ngày đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt và muôn vàn khó khăn.
Công tác bảo vệ rừng vô cùng vất vả bởi địa hình phức tạp. Rừng bần ven biển không thưa thớt mà mọc dày đặc, rễ cây đan chằng chịt, đất bùn lún sâu, nhiều nơi bị chia cắt bởi các dòng nước lớn nhỏ. Trong điều kiện thiếu thốn cả về vật chất lẫn phương tiện, những người lính vẫn kiên trì giữ gìn rừng phòng hộ, đồng thời đảm bảo an ninh khu vực. Chính trong những gian nan ấy, tinh thần đoàn kết, ý chí bền bỉ và trách nhiệm của lực lượng Thanh niên xung phong tiếp tục được hun đúc, để lại những dấu ấn sâu đậm trong hành trình cống hiến vì Tổ quốc.
Thông điệp và gửi gắm
Chú Tư muốn nhắn gửi rằng hòa bình hôm nay là kết quả của nhiều hy sinh thầm lặng trong quá khứ. Mong thế hệ trẻ biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm và tiếp nối tinh thần yêu nước, nhân ái của cha anh. Với chú, được góp sức cho Tổ quốc là niềm tự hào, và “mùa hoa lửa” năm xưa sẽ mãi là động lực cho tương lai hòa bình.



