NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
Tuổi trẻ của bác Lê Sỹ Đới và biết bao thanh niên cùng thế hệ đã gác lại những ước mơ riêng để khoác lên mình màu xanh áo lính, sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần.
NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
Bác Lê Sỹ Đới, sinh năm 1943, năm 1963, khi vừa tròn 20 tuổi, bác lên đường nhập ngũ. Đất nước lúc ấy đang trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Tuổi trẻ của bác và biết bao thanh niên cùng thế hệ đã gác lại những ước mơ riêng để khoác lên mình màu xanh áo lính, sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần.
Sau khi nhập ngũ, bác được biên chế và làm nhiệm vụ tại Quân khu 9, tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những năm tháng chiến đấu là quãng thời gian đầy gian khổ và hiểm nguy. Người lính phải hành quân qua những vùng đất xa lạ, sống giữa bom đạn, thiếu thốn lương thực, thuốc men và luôn phải đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Trong một trận đánh, khi tiếng súng bất ngờ vang lên giữa không gian vốn đang yên tĩnh, những người lính trong đơn vị nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Bác Đới cùng đồng đội bình tĩnh thực hiện nhiệm vụ được giao. Giữa tiếng bom đạn, người lính không có nhiều thời gian để suy nghĩ về bản thân. Điều quan trọng nhất lúc ấy là giữ vững vị trí, hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ những người đồng đội đang chiến đấu bên cạnh mình.
Trận đánh diễn ra căng thẳng. Có những lúc tiếng súng dồn dập đến mức người lính chỉ có thể nghe thấy tiếng gọi nhau giữa khói lửa. Những người lính động viên nhau bằng những lời nói rất ngắn gọn, đôi khi chỉ là một cái gật đầu, một ánh mắt hay một bàn tay nắm chặt. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn động viên lớn lao giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi và tiếp tục chiến đấu.
Sau trận đánh, khi mọi thứ dần trở lại yên tĩnh, những người lính mới có thời gian nhìn lại nhau. Có người bị thương, có người kiệt sức, và cũng có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những khoảnh khắc ấy để lại trong lòng người lính những ký ức không thể phai mờ.
Đối với bác Lê Sỹ Đới, những năm tháng trong quân ngũ không chỉ là một phần tuổi trẻ mà còn là một phần ký ức sâu sắc của cuộc đời. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh đồng đội, những ngày hành quân, những trận đánh và những năm tháng sống giữa bom đạn vẫn luôn ở lại trong tâm trí người lính.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, bác có thể tự hào rằng mình đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để phục vụ Tổ quốc. Những gian khổ, mất mát của chiến tranh đã trở thành ký ức, nhưng tinh thần của người lính năm xưa – lòng dũng cảm, tình đồng đội và trách nhiệm với quê hương, đất nước – vẫn còn nguyên giá trị.
Đó cũng là câu chuyện của một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ của mình, để hôm nay các thế hệ sau được sống trong hòa bình.



