Bài viết

Những năm tháng không thể nào quên của người lính Bùi Quốc Đình

Thanh Hóa17/09/2026Xã Minh Sơn (Xã Minh Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng không thể nào quên của người lính Bùi Quốc Đình

Có những ký ức tưởng như đã ngủ yên theo năm tháng, nhưng chỉ cần một câu hỏi về đồng đội, một kỷ vật cũ hay một câu chuyện bên bếp trà, cả một thời tuổi trẻ lại ùa về. Với ông Bùi Quốc Đình, những năm tháng trong màu áo lính là một phần ký ức như thế.

Ông sinh tháng 3 năm 1954, quê tại Minh Thuận, xã Minh Sơn, Thanh Hóa. Tháng 8 năm 1970, khi đất nước đang ở trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ, chàng trai mới mười sáu tuổi đã lên đường nhập ngũ. Ở cái tuổi mà hôm nay nhiều người vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, ông Đình đã bắt đầu cuộc đời quân ngũ. Rời quê hương, rời gia đình, ông mang theo hành trang của một người lính trẻ và bước vào một chặng đường mà phía trước là những thử thách không thể đoán trước. Những ngày đầu trong quân ngũ chắc hẳn không dễ dàng. Từ cuộc sống quen thuộc nơi làng quê Thanh Hóa, người thanh niên phải làm quen với kỷ luật quân đội, với thao trường, những buổi luyện tập và những chặng đường hành quân. Nhưng chính những gian khổ ấy đã rèn luyện người lính. Mỗi ngày qua đi, người lính trẻ trưởng thành thêm một chút. Từ những bài tập trên thao trường đến những nhiệm vụ thực tế, từ những đêm xa nhà đến những lần cùng đồng đội vượt qua khó khăn, tất cả tạo nên một thứ tình cảm đặc biệt mà chỉ những người từng sống trong quân ngũ mới có thể thấu hiểu. Đó là tình đồng đội. Trong cuộc đời người lính, có những người chỉ gặp nhau trong một giai đoạn ngắn nhưng lại trở thành những cái tên được nhớ suốt đời. Cùng chia sẻ một bữa cơm, cùng nằm một lán nghỉ, cùng hành quân qua những chặng đường dài, cùng động viên nhau khi mệt mỏi – những điều giản dị ấy trở thành ký ức quý giá. Và có những người đồng đội, dù năm tháng đã trôi qua rất lâu, mỗi khi nhắc đến tên vẫn khiến người lính năm xưa bồi hồi.

Quãng đời quân ngũ của ông Bùi Quốc Đình kéo dài tới tháng 7 năm 1979 – gần chín năm. Gần chín năm là một phần rất lớn của tuổi trẻ. Trong khoảng thời gian ấy, đất nước đã trải qua nhiều biến động. Chiến tranh kết thúc năm 1975, nhưng người lính vẫn tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Với ông Đình, màu áo lính không chỉ gắn với những năm tháng chống Mỹ mà còn kéo dài qua những năm đầu đất nước bước vào thời kỳ hòa bình. Bởi vậy, những kỷ niệm đời lính của ông không chỉ là ký ức về chiến trường. Đó còn là những ngày tháng trong đơn vị, những lần hành quân, những buổi huấn luyện, những cuộc gặp gỡ với đồng đội và những khoảnh khắc bình dị của đời quân ngũ. Có lẽ điều người lính nhớ nhất sau nhiều năm không phải lúc nào cũng là những sự kiện lớn. Đôi khi đó là một buổi chiều nhìn về phía quê nhà. Là tiếng gọi nhau của đồng đội trong đêm. Là bữa cơm đơn sơ nhưng mọi người ngồi bên nhau vui vẻ. Là những câu chuyện kể trong giờ nghỉ, khi mỗi người nhắc về quê hương và ước mong một ngày được trở về. Những ký ức ấy nhỏ bé nhưng bền bỉ. Chúng theo người lính qua năm tháng, trở thành một phần của cuộc đời.

Đến tháng 7 năm 1979, ông Bùi Quốc Đình xuất ngũ. Sau gần chín năm, người lính trẻ năm nào trở về quê hương. Tuổi trẻ đã đi qua trong màu áo lính. Nhưng những gì quân ngũ để lại thì vẫn còn nguyên giá trị: sự rèn luyện, tính kỷ luật, tình đồng đội và những kỷ niệm không thể nào quên. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày ông Đình bước vào quân ngũ. Những người lính năm ấy giờ đây đã ở tuổi xưa nay hiếm. Nhiều đồng đội có thể đã không còn, những địa danh từng quen thuộc có thể đã thay đổi, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ vẫn còn đó. Mỗi lần kể lại chuyện đời lính, người cựu chiến binh như được trở về với những năm tháng của tuổi đôi mươi – khi cuộc sống còn nhiều gian khổ nhưng tình đồng đội lại vô cùng sâu nặng.

Gần chín năm quân ngũ không chỉ là một khoảng thời gian trong lý lịch. Đó là gần chín năm tuổi trẻ, gần chín năm trưởng thành và cũng là gần chín năm lưu giữ những ký ức mà thời gian khó có thể xóa nhòa. Câu chuyện của ông Bùi Quốc Đình vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng một người. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên quê Thanh Hóa đã rời làng quê, khoác áo lính và dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho nhiệm vụ của đất nước.

Hôm nay, khi trở về với cuộc sống bình dị nơi quê nhà Minh Thuận, ông Đình có thể nhìn lại chặng đường đã qua bằng sự lặng lẽ của một người lính. Không cần những lời kể lớn lao. Chỉ những kỷ niệm về đồng đội, những ngày hành quân, những năm tháng trong quân ngũ và ngày trở về cũng đủ để kể lại một phần cuộc đời. Một cuộc đời đã đi qua chiến tranh và những năm tháng gian khó. Một cuộc đời mà trong đó, màu áo lính đã trở thành một dấu ấn không thể phai mờ.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những năm tháng không thể nào quên của người lính Bùi Quốc Đình | Câu chuyện thời hoa lửa