Những năm tháng không thể quên
Lê Văn Nhẫn là một người lính đã trải qua nhiều chiến trường ác liệt trong những năm kháng chiến. Ở tuổi 17, ông nhập ngũ và bắt đầu hành trình của một người lính trẻ.
Chiến trường đưa ông đến những địa danh mà chỉ nghe tên cũng gợi lên sự khốc liệt của chiến tranh như Uông Bí, A Sầu – A Lưới. Những nơi ấy từng là những chiến trường nóng bỏng, nơi người lính phải đối diện với bom đạn, đói rét, bệnh tật và nguy hiểm thường trực.
Tuổi trẻ của Lê Văn Nhẫn vì thế gắn với những cuộc hành quân và những nhiệm vụ chiến đấu. Khi đồng đội tiến về phía trước, mỗi người lính đều hiểu rằng mình phải hoàn thành nhiệm vụ dù phía trước là hiểm nguy.
Chiến tranh kết thúc nhưng không phải tất cả những gì thuộc về chiến tranh đều biến mất. Những ký ức về chiến trường và những dấu tích trên cơ thể vẫn ở lại với người lính.
Câu chuyện của Lê Văn Nhẫn giúp thế hệ hôm nay hiểu rằng phía sau hai chữ “chiến thắng” là cả một quá trình dài với biết bao gian khổ. Những người lính trẻ ngày ấy đã không có cơ hội lựa chọn một cuộc sống bình yên như tuổi trẻ hôm nay.
Họ lựa chọn lên đường bởi đất nước cần họ.
Nhìn lại câu chuyện ấy, điều thế hệ trẻ cần ghi nhớ không chỉ là sự hy sinh, mà còn là tinh thần trách nhiệm. Trong thời bình, thanh niên không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có những “mặt trận” mới: học tập, khoa học công nghệ, chuyển đổi số, bảo vệ môi trường, giữ gìn an ninh trật tự và xây dựng quê hương.
Đó chính là cách tuổi trẻ hôm nay tiếp nối tinh thần của những người lính năm xưa.



