Những năm tháng không thể quên nơi biên giới Hà Giang
Những năm tháng không thể quên nơi biên giới Hà Giang Trong ký ức của những người lính từng làm nhiệm vụ nơi biên giới, có những năm tháng dù đã đi qua rất lâu nhưng mỗi khi nhắc lại, những hình ảnh của một thời tuổi trẻ lại hiện về rõ nét. Đó là những ngày tháng gian khổ, thiếu thốn, nhưng cũng là quãng đời đẹp đẽ bởi ở đó có tình đồng chí, đồng đội và tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc. Ông Bùi Văn Quyên là một trong những người đã trải qua những năm tháng như thế.
Những năm tháng không thể quên nơi biên giới Hà Giang
Trong ký ức của những người lính từng làm nhiệm vụ nơi biên giới, có những năm tháng dù đã đi qua rất lâu nhưng mỗi khi nhắc lại, những hình ảnh của một thời tuổi trẻ lại hiện về rõ nét. Đó là những ngày tháng gian khổ, thiếu thốn, nhưng cũng là quãng đời đẹp đẽ bởi ở đó có tình đồng chí, đồng đội và tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc.
Ông Bùi Văn Quyên là một trong những người đã trải qua những năm tháng như thế.
Khoảng những năm từ 1986, khi tuổi đời còn trẻ, ông lên đường nhập ngũ và được giao nhiệm vụ tại khu vực biên giới Hà Giang. Khi ấy, cuộc sống nơi vùng biên còn vô cùng khó khăn. Đường sá xa xôi, địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt khiến cuộc sống và công tác của người lính càng thêm gian nan.
Nhưng với người lính, nhiệm vụ luôn được đặt lên hàng đầu.
Ngày ấy, một trong những nỗi vất vả mà ông Quyên và đồng đội không thể quên là thiếu nước. Giữa vùng núi đá, nguồn nước sinh hoạt khan hiếm, từng can nước trở nên quý giá. Người lính phải chắt chiu từng chút nước cho những nhu cầu thiết yếu hằng ngày.
Có những lúc, sự thiếu thốn khiến cuộc sống nơi chốt trở nên vô cùng khó khăn. Thế nhưng, không ai than phiền. Những người lính động viên nhau tiết kiệm, san sẻ với nhau và cùng tìm cách vượt qua.
Rồi những ngày đông giá rét lại đến. Gió vùng cao thổi mạnh, cái lạnh như len qua từng lớp áo. Trong điều kiện ấy, người lính vẫn phải bám chốt, thực hiện nhiệm vụ được giao. Cái rét không chỉ thử thách sức khỏe mà còn thử thách ý chí của mỗi người.
Nơi người lính làm nhiệm vụ khi ấy nhiều khi chỉ là một căn hầm chốt đơn sơ.
Hầm chật hẹp, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Những đêm dài giữa núi rừng biên giới, người lính nằm trong hầm, bên ngoài là gió rét và sự tĩnh lặng của núi rừng. Những ca trực nối tiếp nhau, người trước nghỉ thì người sau tiếp tục làm nhiệm vụ.
Trong hoàn cảnh gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất.
Cùng ở một chốt, cùng chịu cái rét, cùng đối mặt với thiếu thốn và cùng chia sẻ từng chút nước, từng phần lương thực, những người lính trở nên gắn bó như những người thân trong một gia đình.
Có những câu chuyện của đời lính không cần phải kể bằng những chiến công lớn lao. Đôi khi, chỉ là một đêm cùng nhau vượt qua cái lạnh, một lần nhường nhau chút nước, hay một lời động viên giữa lúc khó khăn. Chính những điều giản dị ấy lại trở thành ký ức sâu đậm nhất.
Với ông Bùi Văn Quyên, những năm tháng nơi biên giới Hà Giang chính là quãng thời gian như vậy.
Tuổi trẻ của ông đã gắn với núi đá, với những căn hầm chốt và những ngày tháng thiếu thốn. Những gian khổ ấy có thể đã lùi xa theo năm tháng, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên trong tâm trí người lính năm xưa.
Thời gian trôi qua, cuộc sống hôm nay đã có nhiều đổi thay. Những vùng đất biên giới từng vô cùng khó khăn cũng đang từng ngày phát triển. Nhưng mỗi khi nhớ về một thời đã qua, ông Quyên vẫn có thể tự hào rằng mình đã từng khoác trên mình màu xanh áo lính, từng đứng ở nơi tuyến đầu và góp một phần tuổi trẻ để hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ biên cương.
Những năm tháng ấy đã rèn luyện cho người lính sự bền bỉ, lòng kiên trì và tinh thần vượt khó. Quan trọng hơn, đó là những năm tháng để lại tình đồng đội – thứ tình cảm được vun đắp từ chính những ngày cùng nhau chia sẻ gian khổ.
Có lẽ, ký ức về những ngày thiếu nước, những đêm gió rét hay những căn hầm chốt sẽ không bao giờ phai nhạt. Bởi đó không chỉ là ký ức về gian khổ, mà còn là ký ức về tuổi trẻ.
Và một tuổi trẻ mà khi nhìn lại, ông Bùi Văn Quyên có quyền tự hào rằng mình đã từng góp sức mình cho những năm tháng bình yên của đất nước.
Năm tháng có thể trôi qua, nhưng ký ức về một thời quân ngũ vẫn còn đó – như một dấu son trong cuộc đời người lính, nơi những gian khổ đã trở thành kỷ niệm, những người đồng đội trở thành một phần không thể quên của tuổi trẻ.



