Những năm tháng làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Tây Nam
Ông Điến, một cựu chiến binh ở xã Khánh Trung, luôn mang theo bên mình chiếc ba lô cũ đã sờn vai như một kỷ vật của những năm tháng làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Tây Nam. Mỗi lần mở chiếc ba lô ấy, ký ức lại ùa về rõ ràng như mới hôm qua.
Những năm cuối thập niên 1970, ông cùng đơn vị hành quân vào vùng biên giới giáp Campuchia. Khác với núi rừng phía Bắc, nơi đây là những cánh rừng thưa, đồng trống xen lẫn kênh rạch chằng chịt. Cái nắng gay gắt ban ngày và muỗi dày đặc ban đêm khiến ai cũng kiệt sức. Nhưng khó khăn lớn nhất không chỉ là thiên nhiên, mà còn là những cuộc tập kích bất ngờ.
Có một đêm, khi đơn vị đang đóng quân gần một con kênh, tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía rừng. Ông Điến cùng đồng đội lập tức vào vị trí chiến đấu. Trong làn khói súng mịt mù, họ vừa chống trả, vừa tìm cách bảo vệ người dân ở khu vực gần đó. Ông nhớ rõ khoảnh khắc mình cùng một người đồng đội dìu một gia đình chạy qua vùng nguy hiểm, tiếng trẻ con khóc xen lẫn tiếng đạn nổ, nhưng không ai bỏ cuộc.
Trận chiến kết thúc khi trời gần sáng. Khu vực được giữ vững, người dân an toàn, nhưng đơn vị ông cũng có những mất mát. Ông lặng lẽ gấp lại chiếc khăn rằn của một người đồng đội đã ngã xuống, coi đó như lời nhắc nhở suốt đời về trách nhiệm của người lính.
Trở về quê hương Khánh Trung sau chiến tranh, ông sống giản dị như bao người nông dân khác. Nhưng mỗi khi có dịp, ông lại kể cho lớp trẻ nghe về những ngày tháng nơi biên giới Tây Nam—không phải để nói về chiến công, mà để họ hiểu giá trị của hòa bình và sự hy sinh thầm lặng của những người lính.
Với ông Điến, biên giới năm xưa có thể đã xa, nhưng tinh thần bảo vệ Tổ quốc thì chưa bao giờ phai nhạt.


