NHỮNG NĂM THÁNG LỬA ĐẠN: KỶ NIỆM BỐN PHƯƠNG TẬP CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ
1. Tiếng gọi từ bờ sông Hồng và lời thề tuổi 17
Năm 1949, khi cái nắng hè vàng óng trải dài trên những bãi bồi ven sông Hồng thuộc vùng đất Đông An, chàng thanh niên Ngô Tuấn Dương vừa tròn 17 tuổi. Trong lòng mang nặng niềm tự hào và khát vọng giải phóng quê hương khỏi ách thống trị của thực dân, ông đã hăng hái viết đơn xin nhập ngũ. Lễ giao quân năm ấy đơn sơ nhưng đượm tình đồng bào. Nhìn lại bến đò Đông An thân thương và những dải đồi xanh ngát của xứ Cọ xòe ô, người chiến binh trẻ tự hứa với lòng mình sẽ chiến đấu hết sức vì độc lập của Tổ quốc, vì bình yên của xóm làng.
2. Hành quân qua ngàn dẫm dốc và bát cơm sẻ nửa
Những năm tháng đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện vô cùng gian khổ. Đơn vị của ông di chuyển qua nhiều vùng chiến khu Tây Bắc, vượt qua những con đèo dốc đứng, mây mù bao phủ. Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của rừng già, quân trang thiếu thốn, những bữa ăn chỉ có sắn lùi, rau rừng và muối hạt. Kỷ niệm khắc sâu nhất trong lòng ông Dương là những đêm trung đoàn dừng chân bên sườn núi. Giữa cơn bão rừng lạnh giá, ông cùng các đồng đội chung nhau một tấm nilon, chia nhau từng hụm nước ấm và nửa bát cơm nếp nương. Chính tình đồng chí, đồng đội gắn bó như ruột thịt ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho ông vượt qua những trận sốt rét rừng ngặt nghèo để tiếp tục bám trụ mặt trận.
3. Đêm mở đường vào chiến dịch Điện Biên Phủ
Đầu năm 1954, khi toàn quân bước vào Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử, đơn vị của cựu chiến binh Ngô Tuấn Dương nhận nhiệm vụ tham gia bảo vệ tuyến giao thông huyết mạch, mở đường và vận chuyển lương thực, khí tài qua các đèo cao, bến phà nguy hiểm. Nhiều đêm liền, dưới làn mưa bom đạn xối xả của không quân Pháp hòng chặt đứt tuyến tiếp tế của ta, ông cùng các chiến sĩ công binh và dân công hỏa tuyến lặng lẽ bám vị trí. Tay cuốc, tay xẻng, họ khẩn trương san lấp hố bom, thông đường cho xe kéo pháo và đoàn xe đạp đèo hàng qua mặt trận. Giữa tiếng bom nổ rung chuyển núi rừng, nụ cười rạng rỡ của những người lính khi thấy đoàn quân tiến về phía trước đã trở thành hình ảnh không thể nào quên trong cuộc đời binh nghiệp của ông.
4. Bát phở mừng ngày Giải phóng Thủ đô
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu", đơn vị của ông tiếp tục công tác, tiếp quản và bảo vệ các khu vực trọng yếu. Tháng 10 năm 1954, ông vinh dự nằm trong đoàn quân tiến về tiếp quản Thủ đô Hà Nội. Giữa muôn vàn cờ hoa, khẩu hiệu và tiếng reo hò đón chào của nhân dân Hà Nội, người lính trẻ Ngô Tuấn Dương bước đi trong niềm xúc động nghẹn ngào. Ông nhớ mãi hình ảnh một cụ bà ở phố Hàng Đào nắm chặt lấy tay ông, rấn rấn nước mắt trao tặng bát phở nóng hổi như đón người con xa quê trở về. Giây phút ấy, ông hiểu rằng những gian khổ, hy sinh của mình và đồng đội suốt bao năm qua đã đơm hoa kết trái ngọt ngào.
5. Ngày trở về và tình yêu bền chặt với quê hương Văn Yên
Năm 1957, sau 8 năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân trong ngũ, cựu chiến binh Ngô Tuấn Dương hoàn thành nhiệm vụ và phục viên trở về quê nhà Đông An. Trở lại với đời thường, hành trang ông mang theo không chỉ là chiếc ba lô lép kẹp và bộ quân phục đã bạc màu thời gian, mà là bản lĩnh kiên cường của người lính Cụ Hồ. Ông tích cực tham gia lao động sản xuất, phát triển kinh tế gia đình và hăng hái góp sức vào các phong trào của địa phương. Những câu chuyện về một thời oanh liệt, về tình đồng chí thắm thiết luôn được ông kể lại cho con cháu, như một ngọn lửa truyền thống mãi bùng cháy trên vùng đất Văn Yên anh hùng.



