Những năm tháng mà bầu trời không bao giờ bình yên, nơi tiếng bom xé toác màn đêm và mùi nhựa cháy nồng nặc quyện vào hơi sương
Dưới chân dốc núi Trường Sơn năm ấy, có một tiểu đội xe không kính vẫn ngày đêm lầm lũi băng qua những cung đường đỏ lửa. Đó là những năm tháng mà bầu trời không bao giờ bình yên, nơi tiếng bom xé toác màn đêm và mùi nhựa cháy nồng nặc quyện vào hơi sương. Người ta gọi đó là thời "hoa lửa" – cái thời mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một nhịp tim, nhưng lòng người lại rực cháy một niềm tin mãnh liệt đến lạ kỳ.
Khởi đầu: Đêm lặng trước cơn bão
Thành, chàng lính trẻ quê Thái Bình với khuôn mặt còn vương nét thư sinh, ngồi tựa lưng vào chiếc lốp xe béo múp. Tay anh mân mê chiếc lá trung quân khô – loại lá không cháy đượm nhưng bền bỉ như ý chí người lính. Bên cạnh anh, bác Lực – tay lái già dạn dày sương gió – đang rít một hơi thuốc lào cháy sòng sọc. Ánh lửa từ điếu thuốc lóe lên trong bóng tối, soi rõ khuôn mặt sạm đen vì khói súng và những nếp nhăn hằn sâu nỗi lo toan cho tuyến đường phía trước.
"Này Thành," bác Lực khẽ nói, giọng khàn đặc vì khói bụi, "Xong chuyến hàng này, tao với mày xin nghỉ phép về quê một chuyến. Tao dắt mày sang nhà cái Hoa đầu làng. Nó đợi mày đến xanh cả mắt rồi đấy."
Thành cười, nụ cười hiền lành làm bừng sáng cả khuôn mặt lem luốc: "Bác cứ khéo lo. Giờ con chỉ mong xe không hỏng dọc đường, đưa được thuốc men vào đến trạm xá tiền phương đúng hẹn là con vui rồi. Chuyện riêng... để sau ngày độc lập bác ạ."


