Những năm tháng nơi tuyến lửa Quảng Trị
Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành chiến trường khốc liệt nhất cả nước. Từng tấc đất nơi đây hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn mỗi ngày. Thành cổ Quảng Trị, dòng sông Thạch Hãn và những cánh đồng cháy khô vì bom pháo đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường và hy sinh của quân dân Việt Nam.
Trong những năm tháng ấy, chiến sĩ Lê Minh Hoàng — chàng trai hai mươi mốt tuổi quê Thái Bình — cùng đồng đội được điều vào chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị.
Ngày hành quân vào chiến trường, mẹ Hoàng dúi vào tay con trai một túi gạo rang nhỏ và dặn:
“Có gian khổ thế nào cũng phải sống trở về nghe con…”
Hoàng cười:
“Ngày chiến thắng con sẽ về đưa mẹ vào thăm Quảng Trị.”
Nhưng chính anh cũng không biết rằng nơi ấy sẽ trở thành ký ức ám ảnh suốt cuộc đời mình.
Đơn vị Hoàng vượt sông Thạch Hãn vào Thành cổ trong một đêm mưa lớn. Nước sông đỏ ngầu phù sa và khói bom. Những chiếc thuyền nhỏ chở đầy bộ đội lặng lẽ xuôi dòng giữa tiếng pháo nổ rung trời.
Người chèo thuyền khẽ nhắc:
“Qua sông rồi là sống chết có nhau nghe các đồng chí.”
Không ai nói gì.
Tất cả đều hiểu phía trước là “tọa độ lửa”.
Khi đặt chân vào Thành cổ, Hoàng gần như chết lặng.
Khắp nơi:
Tường thành đổ nát
Hố bom chồng lên hố bom
Khói bụi phủ kín bầu trời
Mùi đất cháy, mùi thuốc súng và cả mùi máu hòa lẫn trong không khí đặc quánh.
Đơn vị của Hoàng trú trong những căn hầm dã chiến đào vội dưới lòng đất. Ban ngày địch pháo kích liên tục, mọi người gần như không thể ngẩng đầu lên khỏi giao thông hào.



