Những năm tháng ở Bình Định
Bình Định những năm chiến tranh không chỉ là đất võ, mà còn là vùng đất của bom đạn và giằng co ác liệt. Đơn vị của chú Lương thường xuyên di chuyển giữa rừng và đồng bằng, khi thì phục kích, khi thì rút nhanh để tránh bị bao vây.
Chú Lương lúc đó vẫn là một người lính trẻ. Ít nói, nhưng chịu đựng giỏi. Trong tiểu đội, chú không phải người to khỏe nhất, nhưng lại là người bền bỉ nhất. Hành quân dài ngày, chân phồng rộp, nhiều người phải dừng lại nghỉ, còn chú vẫn lặng lẽ bước tiếp.
Một buổi trưa nắng gắt, đơn vị vừa vượt qua một vùng trống thì bất ngờ bị pháo kích. Đất cát tung lên mù mịt. Cả tiểu đội lập tức tản ra tìm chỗ ẩn nấp.
Một chiến sĩ mới hoảng loạn, nằm sát đất mà vẫn run. Chú Lương bò lại gần, đè nhẹ vai người đó xuống, nói nhỏ:
“Nằm thấp thôi… rồi qua.”
Giữa tiếng nổ, giọng nói bình tĩnh ấy như giữ cho người khác khỏi vỡ ra vì sợ hãi.



