NHỮNG NĂM THÁNG Ở CAO BẰNG
Lời tự thuật của một người lính từng tham gia đóng quân ở Cao Bằng
Tôi sinh năm 1963, lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn. Năm 1982, khi vừa tròn 19 tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Sau hơn ba tháng huấn luyện, tháng 12 năm 1982, tôi cùng đơn vị được điều động lên tỉnh Cao Bằng – nơi biên giới phía Bắc vẫn còn nhiều diễn biến phức tạp.
Ngày đầu đặt chân đến đơn vị đóng quân tại một điểm cao thuộc huyện Trùng Khánh, tôi vẫn nhớ rất rõ. Trời rét cắt da, sương mù phủ kín núi rừng. Những dãy núi đá tai mèo dựng đứng, xám lạnh. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ rệt thế nào là gian khổ của đời lính. Đơn vị tôi khi đó có khoảng hơn 30 người. Cuộc sống của chúng tôi gắn liền với công sự, hầm hào và những ca gác kéo dài trong đêm lạnh. Ban ngày, chúng tôi đào hào, gia cố trận địa, tuần tra khu vực. Ban đêm, từng tổ thay nhau canh gác, quan sát mọi động tĩnh. Tôi còn nhớ rất rõ một sự việc xảy ra vào tháng 3 năm 1984 – một trong những ký ức không thể nào quên trong đời lính. Hôm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ tuần tra khu vực giáp biên, thuộc một sườn núi cách chốt khoảng hơn 3km. Tổ của tôi gồm 5 người, chúng tôi xuất phát từ lúc gần 5 giờ sáng, trời còn mờ sương, đường đi trơn trượt mỗi người mang theo vũ khí và lương khô cho cả ngày. Địa hình rất hiểm trở, nhiều đoạn phải bám vào vách đá mà di chuyển. Đến khoảng 8 giờ, khi đang tiến vào khu vực được giao, đội trưởng người đi trước bất ngờ ra hiệu dừng lại phía trước có dấu hiệu bất thường. Cả tổ nhanh chóng tản ra, chiếm vị trí quan sát. Không khí lúc ấy căng như dây đàn tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực mọi người giữ im lặng tuyệt đối, chỉ trao đổi bằng tín hiệu tay. Sau một hồi quan sát, tổ trưởng quyết định xử lý tình huống theo phương án đã được huấn luyện. Chúng tôi di chuyển chậm rãi, giữ đội hình, vừa cảnh giác vừa kiểm soát khu vực. Khoảng gần trưa, tình hình dần ổn định không có diễn biến phức tạp xảy ra thêm. Cả tổ tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ kiểm tra khu vực và quay về đơn vị. Chiều hôm đó, khi về đến đơn vị an toàn, cả tổ ngồi lại bên nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô còn sót lại. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng mình vừa trải qua một ngày không hề dễ dàng. Những năm tháng sau đó, chúng tôi tiếp tục bám chốt, thực hiện nhiệm vụ. Gian khổ là thế, nhưng tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.
Năm 1985, tôi hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Rời xa quân ngũ, tôi trở lại cuộc sống đời thường, nhưng những ký ức ở Cao Bằng thì chưa bao giờ phai nhạt. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ từng khuôn mặt đồng đội, từng con đường núi, từng ca gác trong đêm lạnh. Đó không chỉ là ký ức, mà là một phần cuộc đời – nơi tôi đã sống, đã trưởng thành và hiểu thế nào là trách nhiệm của một người lính.



