NHỮNG NĂM THÁNG Ở VÙNG 4 HẢI QUÂN
Ông Phạm Đình Quế, sinh ngày 15/5/1964, quê ở Nghệ An. Trước đây, công tác tại Vùng 4 Hải quân, làm nhiệm vụ thủ kho dược. Sau này về sinh sống tại Tổ dân phố Linh Trung, phường Cam Linh.
Công việc của ông Quế gắn với những thứ rất quen thuộc nhưng không được phép làm qua loa: thuốc và vật tư dược.
Hằng ngày, ông phụ trách việc tiếp nhận, sắp xếp, kiểm tra và bảo quản thuốc trong kho. Mỗi loại có cách bảo quản riêng, số lượng phải được theo dõi rõ ràng. Khi đơn vị có nhu cầu, thuốc phải được cấp phát đầy đủ và đúng loại.
Ông Quế kể rằng lúc mới làm công việc này, ông cũng phải học hỏi từng chút một. Làm kho dược không giống việc sắp xếp những đồ dùng thông thường. Chỉ cần sơ suất trong khâu kiểm tra hoặc ghi chép là có thể gây khó khăn cho người sử dụng sau đó.
Ông hình thành cho mình thói quen làm việc kỹ càng. Nhập hàng thì kiểm tra, sắp xếp xong lại xem lại, đến lúc cấp phát cũng phải đối chiếu cẩn thận. Những việc ấy cứ lặp đi lặp lại trong suốt thời gian ông làm nhiệm vụ.
Ông Quế nói vui rằng công việc của mình phần lớn diễn ra trong kho, ít khi được mọi người chú ý. Nhưng ông hiểu thuốc men là thứ liên quan trực tiếp đến sức khỏe của cán bộ, chiến sĩ. Vì vậy, dù không trực tiếp làm những công việc ngoài biển hay ở các vị trí khác, ông vẫn phải làm phần việc của mình cho chu đáo.
Ông Quế nhớ những lúc anh em gặp nhau sau giờ làm việc. Không phải lúc nào cũng nói chuyện công việc. Làm việc lâu ngày, mọi người hiểu tính nhau nên có việc cần phối hợp cũng dễ trao đổi hơn.
Ông cho rằng điều mình học được nhiều nhất trong thời gian công tác là sự cẩn thận. Có những việc nhìn qua rất nhỏ, nhưng nếu làm không đúng thì người khác phải mất thêm thời gian xử lý. Vì thế, ông luôn cố gắng hoàn thành phần việc của mình ngay từ đầu.
Sau khi rời quân ngũ, ông Quế trở về với cuộc sống gia đình. Công việc ngày trước đã lùi lại phía sau, nhưng những thói quen được hình thành từ thời còn công tác vẫn còn theo ông trong cuộc sống hằng ngày.
Hiện nay, khi về địa phương sinh sống ông vẫn giữ liên hệ với những người từng là đồng đội. Mỗi lần có dịp gặp nhau, câu chuyện đôi khi lại quay về những ngày còn ở đơn vị. Có chuyện nhớ rõ, có chuyện đã quên theo thời gian, nhưng những người từng cùng làm việc với nhau thì vẫn nhận ra nhau và hỏi thăm nhau như trước.
Với ông, điều đáng nhớ nhất là trong một tập thể, dù mỗi người đứng ở một vị trí khác nhau thì công việc của ai cũng cần được làm đến nơi đến chốn. Người ở ngoài biển có nhiệm vụ của người ngoài biển, người ở hậu cần có nhiệm vụ của hậu cần, còn ông thì lo thuốc và vật tư dược.
Ông nói rằng mình thấy vui vì đã có những năm tháng như vậy. Không phải vì công việc của mình có gì đặc biệt, mà bởi đó là một phần cuộc đời ông, nơi ông đã làm việc, có đồng đội và học được cách sống cẩn thận, có trách nhiệm với công việc của mình.



