Những năm tháng rèn mình trong quân ngũ” – lời kể của ông Nguyễn Xuân Tiến
Tôi sinh năm 1959, nhập ngũ năm 1980. Lúc đó vừa tròn 21 tuổi. Khi đi cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ biết là đến tuổi thì lên đường, vào quân đội để rèn luyện và làm tròn trách nhiệm của mình.
Thời điểm tôi nhập ngũ là sau Chiến tranh biên giới phía Bắc, tình hình vẫn còn căng thẳng, nên trong đơn vị lúc nào cũng giữ tinh thần sẵn sàng.
Những ngày đầu vào đơn vị, cái gì cũng mới. Từ sinh hoạt đến huấn luyện đều rất nghiêm. Sáng dậy sớm, tập thể dục, rồi huấn luyện cả ngày. Có hôm tập nặng, về đến nơi là mệt rã người. Nhưng dần dần cũng quen, người khỏe lên, không còn như lúc đầu nữa.
Ở trong quân đội, tôi nhớ nhất là tính kỷ luật. Làm gì cũng phải đúng giờ, đúng quy định. Lúc đầu thấy gò bó, nhưng sau mới thấy chính cái đó rèn cho mình trưởng thành.
Những năm đó tuy không có chiến tranh lớn như trước, nhưng nhiệm vụ vẫn nặng. Đơn vị vẫn huấn luyện thường xuyên, sẵn sàng nhận nhiệm vụ bất cứ lúc nào. Có những đợt hành quân dài ngày, mang vác đầy đủ quân trang, đi bộ nhiều cây số. Mệt thì nghỉ một chút rồi lại đi tiếp, không ai bỏ cuộc.
Anh em trong đơn vị sống với nhau rất tình cảm. Có gì cũng chia sẻ, giúp đỡ nhau. Những lúc khó khăn thì động viên nhau cố gắng. Chính những điều đó làm cho quãng thời gian trong quân ngũ trở nên đáng nhớ.
Trong quá trình phục vụ, tôi cũng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, được đơn vị ghi nhận và sau đó được phong quân hàm Thượng sĩ. Đó là điều tôi thấy rất tự hào.
Đến năm 1985 thì tôi xuất ngũ.
Ngày trở về, tôi thấy mình khác trước nhiều. Không còn là thanh niên như lúc mới đi nữa, mà chững chạc hơn, biết suy nghĩ và sống có trách nhiệm hơn.
Những năm tháng trong quân đội không quá dài, nhưng đủ để thay đổi một con người. Sau này nghĩ lại, tôi thấy đó là quãng thời gian rất đáng nhớ, rất ý nghĩa trong cuộc đời mình.



