Cựu chiến binh

Những năm tháng tham gia chiến đấu trong Chiến tranh biên giới phía Bắc

Ninh Bình19/04/2026Phạm Văn Chanh (Đoàn xã Khánh Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Văn Chanh, cựu chiến binh xã Khánh Trung, mỗi lần nhắc lại những năm tháng tham gia chiến đấu trong Chiến tranh biên giới phía Bắc, giọng ông chậm lại, ánh mắt xa xăm như trở về với những ngày đầu xuân năm 1979 đầy khói lửa.

Khi ấy, ông Chanh vừa tròn 22 tuổi, là chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ binh đóng quân ở phía Bắc. Đầu năm 1979, khi tình hình biên giới trở nên căng thẳng, đơn vị của ông nhận lệnh cơ động lên tuyến đầu. Không kịp chuẩn bị nhiều, ông cùng đồng đội hành quân xuyên đêm, vượt qua những cung đường núi hiểm trở để đến vị trí chiến đấu.

Những ngày đầu ở mặt trận, ông không thể quên cái lạnh cắt da của vùng núi cao, xen lẫn với tiếng pháo dội về từ phía bên kia biên giới. Địch tấn công bất ngờ, dồn dập vào các điểm chốt. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ vững một cao điểm quan trọng. Địa hình dốc đứng, cây cối thưa thớt, mỗi bước di chuyển đều có thể lộ vị trí, nhưng không ai chùn bước.

Ông kể, trận đánh ác liệt nhất diễn ra vào một buổi sáng mù sương. Khi tiếng pháo vừa dứt, bộ binh địch tràn lên. Cả đơn vị lập tức vào vị trí chiến đấu. Tiếng súng nổ vang giữa núi rừng. Ông cùng đồng đội bám chặt từng hốc đá, từng gốc cây, vừa chiến đấu vừa giữ vững đội hình. Có những lúc khoảng cách giữa hai bên chỉ còn vài chục mét.

Trong trận ấy, một người đồng đội thân thiết của ông bị thương nặng. Giữa làn đạn, ông Chanh đã cùng hai chiến sĩ khác bò ra kéo bạn về phía sau. Dù rất nguy hiểm, nhưng với ông, tình đồng đội là điều không thể bỏ lại. Sau đó, ông lại nhanh chóng quay về vị trí, tiếp tục chiến đấu cho đến khi đẩy lùi được đợt tấn công.

Những ngày tiếp theo, đơn vị của ông kiên cường bám trụ, vừa chiến đấu, vừa củng cố trận địa. Lương thực thiếu thốn, nước uống phải chắt chiu từng ngụm, nhưng tinh thần thì không bao giờ giảm sút. Ai cũng hiểu rằng sau lưng mình là quê hương, là gia đình, nên không thể lùi bước.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Chanh trở về Khánh Trung với những vết thương chiến tranh và cả những ký ức không thể nào quên. Ông tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh, luôn đi đầu trong các phong trào ở địa phương, sống gương mẫu, giản dị.

Ông thường nói với lớp trẻ trong xã rằng: “Chiến tranh đã qua, nhưng bài học về lòng yêu nước, về tinh thần đoàn kết thì còn mãi.” Với ông, những năm tháng ở biên giới phía Bắc không chỉ là ký ức gian khổ, mà còn là minh chứng cho ý chí kiên cường của người lính Việt Nam – những con người sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn