Người có công giúp đỡ cách mạng

NHỮNG NĂM THÁNG THAM GIA CHIẾN TRANH

Tôi vẫn nhớ rất rõ những ngày ấy — những năm tháng của cuộc Chiến tranh Việt Nam khi cả đất nước đứng lên chống lại quân xâm lược. Khi đó tôi mới ngoài hai mươi tuổi, còn trẻ lắm, nhưng trong lòng chỉ có một suy nghĩ: phải bảo vệ quê hương.

Thái Nguyên10/03/2026Trần Văn Khoa (Cường Lợi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ rất rõ những ngày ấy — những năm tháng của cuộc Chiến tranh Việt Nam khi cả đất nước đứng lên chống lại quân xâm lược. Khi đó tôi mới ngoài hai mươi tuổi, còn trẻ lắm, nhưng trong lòng chỉ có một suy nghĩ: phải bảo vệ quê hương.

Một buổi tối năm 1968, khi chiến sự đang căng thẳng sau Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, đơn vị chúng tôi hành quân xuyên rừng suốt đêm. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh đom đóm lập lòe và tiếng lá rừng xào xạc dưới chân. Ai cũng mệt, nhưng không ai than vãn. Chúng tôi biết phía trước là một con đường tiếp tế quan trọng của địch. Khi đến gần mục tiêu, cả đơn vị nằm im dưới những tán cây. Tôi còn nhớ rõ nhịp tim mình đập rất mạnh. Lúc đó tôi vừa sợ, vừa quyết tâm. Người chỉ huy khẽ ra hiệu. Chỉ trong khoảnh khắc, trận đánh bắt đầu. Tiếng súng vang lên giữa đêm rừng. Sau một hồi giao tranh ngắn nhưng quyết liệt, chúng tôi buộc được đối phương rút lui và bảo vệ được tuyến đường cho lực lượng phía sau. Khi trời sáng, sương sớm phủ kín cả cánh rừng. Chúng tôi ngồi bên nhau, chia nhau từng nắm cơm vắt và bi đông nước. Có người bị thương nhẹ, nhưng ai cũng cười.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975. Bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là tình đồng đội. Chính tình cảm ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất để giữ gìn độc lập cho đất nước. Những ký ức ấy có lẽ sẽ theo tôi suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG NĂM THÁNG THAM GIA CHIẾN TRANH | Câu chuyện thời hoa lửa