Cựu chiến binh

Những năm tháng thầm lặng

Những nắm tháng thầm lặng

Thanh Hóa30/01/2026Lộc Văn Tuấn (Đoàn xã Thiên Phủ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng thầm lặng – Bài học trách nhiệm và cống hiến cho thế hệ trẻ: Trong lịch sử xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, có những chiến công được ghi bằng tiếng vang nơi tuyến đầu, nhưng cũng có những đóng góp diễn ra trong thầm lặng. Giai đoạn 1981–1983, ông Phạm Ngọc Tới, sinh ngày 15/3/1953, tại bản Chiềng, xã Thiên Phủ, tỉnh Thanh Hóa, tham gia nhiệm vụ xây dựng công trình bí mật quân sự — một công việc ít người biết đến, song có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với quốc phòng. Câu chuyện ấy hôm nay là một bài học sống động về tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt khó dành cho thế hệ trẻ. Khi nhận nhiệm vụ, những người lính không hỏi việc dễ hay khó, không đòi hỏi điều kiện thuận lợi. Điều họ mang theo là tinh thần sẵn sàng cống hiến. Công việc xây dựng bí mật quân sự đòi hỏi kỷ luật cao, giữ kín thông tin, làm việc trong điều kiện gian khổ và xa gia đình, sinh hoạt thiếu thốn, vật tư vận chuyển chủ yếu bằng sức người. Nhưng chính trong hoàn cảnh đó, bản lĩnh và tinh thần người lính được tôi luyện. Giới trẻ hôm nay lớn lên trong hòa bình, điều kiện học tập và sinh hoạt tốt hơn rất nhiều. Nhưng câu chuyện của những người đi trước nhắc chúng ta rằng: giá trị của tuổi trẻ không nằm ở sự tiện nghi, mà nằm ở tinh thần dám nhận việc khó, dám kiên trì đến cùng. Những công trình bí mật năm xưa không chỉ được dựng bằng vật liệu, mà còn bằng mồ hôi, sự bền bỉ và ý thức trách nhiệm. Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, ông Tới và đồng đội phải làm việc thủ công nặng nhọc, tuân thủ kỹ thuật nghiêm ngặt. Sai sót nhỏ cũng không được phép xảy ra. Trong môi trường gian khó, con người càng biết dựa vào nhau, hỗ trợ nhau. Người khỏe giúp người yếu, người có kinh nghiệm dìu dắt người mới. Đó chính là sức mạnh tập thể. Đặc biệt, nhiệm vụ bí mật quân sự là công việc không phô trương. Hoàn thành tốt nhưng không thể kể chi tiết, không thể nhận lời khen rộng rãi. Năm 1983, khi hoàn thành nhiệm vụ và phục viên, những người lính trở về đời thường, tiếp tục lao động và xây dựng quê hương. Họ mang theo tác phong kỷ luật, ý chí vượt khó và tinh thần tận tâm — những phẩm chất giúp họ thành công trong cuộc sống sau này. Câu chuyện của ông Phạm Ngọc Tới gửi đến thanh niên hôm nay một thông điệp rõ ràng: Tuổi trẻ đẹp nhất khi được sống có mục tiêu, có trách nhiệm và có đóng góp. Không phải ai cũng đứng ở vị trí nổi bật, nhưng mỗi người đều có thể góp phần xây dựng tập thể, xây dựng cộng đồng bằng chính việc làm cụ thể của mình. Cống hiến không nhất thiết phải là việc lớn lao; bắt đầu từ những việc nhỏ nhưng làm đến nơi đến chốn đã là một đóng góp đáng quý. Tuổi trẻ chỉ đến một lần. Sống sao để khi nhìn lại, ta có thể tự hào rằng mình đã nỗ lực hết mình — đó mới là chiến công ý nghĩa nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những năm tháng thầm lặng | Câu chuyện thời hoa lửa