Bài viết

Những năm tháng trên chiến trường Quảng Trị

An Giang15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau cuộc Tổng tiến công Mậu Thân 1968, chiến trường miền Nam tiếp tục bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Đế quốc Mỹ tăng cường hỏa lực, mở rộng các cuộc càn quét nhằm giành lại thế chủ động. Tại khu vực Trị Thiên – Quảng Trị, bom đạn ngày đêm cày xới núi rừng, làng mạc. Trong bối cảnh ấy, Lê Khả Phiêu tiếp tục được giao những nhiệm vụ quan trọng trong đội ngũ chỉ huy và công tác chính trị của đơn vị. Với kinh nghiệm nhiều năm chiến đấu, ông ngày càng thể hiện rõ bản lĩnh của một người cán bộ trưởng thành từ thực tiễn chiến trường.

Những năm đầu thập niên 1970, chiến trường Quảng Trị được coi là một trong những nơi ác liệt nhất cả nước. Có những ngày máy bay địch quần thảo liên tục, pháo bắn không ngừng từ sáng đến đêm. Bộ đội phải bám trụ trong giao thông hào, hầm trú ẩn, ăn cơm nắm, uống nước suối, ngủ chập chờn giữa tiếng bom.

Trong điều kiện ấy, nhiệm vụ của người cán bộ chính trị không chỉ là truyền đạt mệnh lệnh mà còn phải giữ cho tinh thần bộ đội không suy giảm. Lê Khả Phiêu thường xuyên có mặt ở các điểm nóng nhất. Ông đến từng hầm trú ẩn, kiểm tra thương binh, hỏi thăm chiến sĩ và trực tiếp lắng nghe tâm tư của từng người.

Một lần trong đợt chiến đấu kéo dài, nguồn tiếp tế bị gián đoạn, khẩu phần ăn giảm xuống mức tối thiểu. Một số chiến sĩ trẻ bắt đầu kiệt sức. Thay vì chỉ động viên bằng lời nói, ông quyết định cùng bộ đội chia đều từng phần lương khô, từng ngụm nước. Chính sự chia sẻ ấy khiến anh em càng thêm tin tưởng.

Có trận đánh kéo dài nhiều ngày, thương vong tăng lên. Khi một đại đội trưởng hy sinh, tâm lý đơn vị bị ảnh hưởng rõ rệt. Lê Khả Phiêu lập tức xuống trực tiếp gặp cán bộ, chiến sĩ, phân công lại đội hình và nói với mọi người rằng sự hy sinh của đồng đội chỉ có ý nghĩa khi những người còn sống tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Những lời nói ấy không hoa mỹ, nhưng xuất phát từ chính thực tế chiến trường, từ sự trải nghiệm và sự chân thành. Bộ đội nghe ông nói, nhìn ông cùng ăn, cùng ngủ, cùng bám trận địa, nên ai cũng tin.

Năm tháng ở Quảng Trị đã để lại trong ông nhiều ký ức sâu sắc về sự hy sinh của đồng đội, về ý chí quật cường của người lính Việt Nam. Nhưng cũng chính tại nơi ấy, ông càng hiểu rõ giá trị của tình đồng chí, của sự gắn bó giữa người chỉ huy và chiến sĩ.

Sau này, khi đảm nhận những trọng trách cao hơn, Lê Khả Phiêu vẫn luôn nhắc đến chiến trường Quảng Trị như một trường học lớn của cuộc đời. Nơi ấy không chỉ tôi luyện ông thành người chỉ huy bản lĩnh, mà còn giúp ông hiểu rằng lãnh đạo trước hết phải biết sống cùng nhân dân, cùng chiến sĩ, cùng chia sẻ gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn