Những năm tháng trong rừng
Cuộc kháng chiến ngày càng ác liệt.
Quân Pháp liên tục mở các cuộc hành quân càn quét lên vùng trung du và miền núi nhằm tiêu diệt lực lượng Việt Minh. Các căn cứ du kích phải liên tục di chuyển.
Có những tuần liền, đơn vị của Lâm không được ăn cơm. Họ sống bằng măng rừng, củ chuối và vài nắm ngô khô.
Mùa mưa, rừng núi ngập trong bùn lầy.
Quần áo ai cũng rách tươm. Sốt rét hoành hành khiến nhiều chiến sĩ gầy chỉ còn da bọc xương.
Tư “sẹo” từng nằm mê man suốt ba ngày vì sốt rét ác tính. Thế nhưng vừa tỉnh dậy, anh lại xin tiếp tục hành quân.
“Chưa đánh xong Tây thì chưa được chết,” anh cười khàn khàn.
Trong gian khổ, tình đồng đội càng trở nên thiêng liêng.
Mỗi khi có chút gạo, mọi người đều san sẻ cho nhau. Người khỏe cõng người yếu vượt dốc. Những đêm lạnh buốt giữa rừng sâu, họ nằm sát bên nhau để giữ hơi ấm.
Một tối đầu đông, đơn vị dừng chân bên khe suối.
Trung đội trưởng Hoàng mang ra chiếc radio cũ vừa nhận được từ cấp trên.
Mọi người quây quần lắng nghe tin tức.
Tiếng phát thanh viên vang lên giữa núi rừng:
“Quân và dân ta tiếp tục giành nhiều thắng lợi trên khắp các chiến trường...”
Ai nấy đều chăm chú nghe như nuốt từng lời.
Lâm ngước nhìn bầu trời đầy sao.
Trong lòng anh lần đầu le lói niềm tin rằng đất nước này rồi sẽ được tự do.



