Những năm tháng tuổi trẻ trên tuyến lửa
Câu chuyện của ông là một “Hoa lửa” – bông hoa được kết nên từ lòng yêu nước, tình đồng đội và những năm tháng không tiếc máu xương vì độc lập, thống nhất của Tổ quốc.
Những năm tháng tuổi trẻ trên tuyến lửa
CCB Vương Văn Sáng, sinh năm 1950, quê ở Thạch Thất, Hà Nội, nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ngày càng ác liệt.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm lính lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ chủ yếu là vận chuyển đạn dược, lương thực, thuốc men và các loại hàng hóa phục vụ chiến trường.
Đối với những người lính vận tải Trường Sơn, mỗi chuyến xe đều là một cuộc hành quân đặc biệt.
Ban ngày, xe thường phải ẩn mình dưới tán rừng, ngụy trang kín đáo. Khi màn đêm buông xuống, đoàn xe mới bắt đầu chuyển bánh.
Ánh đèn hạn chế.
Đường núi quanh co.
Một bên là vách đá, một bên là vực sâu.
Trên đầu là máy bay địch luôn rình rập.
Nhưng phía trước là chiến trường đang chờ từng chuyến hàng.
Trận đánh giữa đại ngàn
Trong những năm tháng trên tuyến Trường Sơn, ông Sáng từng trải qua nhiều trận đánh ác liệt.
Một trong những ký ức khiến ông nhớ mãi là một lần đoàn xe vận tải đang vượt qua khu vực Binh Trạm trên tuyến Tây Trường Sơn thì bị máy bay địch phát hiện.
Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.
Chưa kịp tìm vị trí tránh bom, những quả bom đầu tiên đã trút xuống.
Mặt đất rung chuyển.
Cây rừng bị bật gốc.
Khói bom và đất đá phủ kín con đường.
Một chiếc xe đi phía trước trúng bom, bốc cháy dữ dội.
Những người lính lập tức nhảy khỏi xe, tìm nơi tránh bom và hỗ trợ đồng đội.
Giữa những đợt bom liên tiếp, ông Sáng vẫn cố giữ chiếc xe của mình ở vị trí an toàn, chờ thời cơ tiếp tục hành quân.
Sau trận đánh, có người bị thương, có phương tiện bị phá hỏng. Nhưng nhiệm vụ không thể dừng lại.
Những người còn lại nhanh chóng khắc phục hậu quả.
Xe hỏng được sửa.
Hàng được chuyển sang xe khác.
Đường được lực lượng công binh và thanh niên xung phong san lấp.
Rồi đoàn xe lại tiếp tục lên đường.
“Còn hàng là còn phải đi”
Đối với ông Sáng và những người lính lái xe Trường Sơn, câu nói quen thuộc khi ấy là:
“Còn hàng là còn phải đi, tiền tuyến còn cần thì xe còn phải chạy.”
Có những chuyến xe chạy suốt đêm.
Có khi vừa đi qua một trọng điểm thì phía sau lại vang lên tiếng bom.
Có khi con đường vừa được sửa xong, một trận oanh kích khác lại phá nát.
Người lái xe phải thuộc từng khúc cua, từng con dốc, từng đoạn đường có thể tránh máy bay.
Có những lúc bom nổ ngay phía trước, ông Sáng phải phanh gấp, cho xe lùi vào khu vực có cây rừng che chắn.
Chờ tiếng máy bay xa dần, ông lại nổ máy.
Bánh xe tiếp tục lăn.
Những người đồng đội nằm lại
Những trận đánh ác liệt trên Trường Sơn đã để lại trong ký ức ông Sáng nhiều mất mát.
Ông từng chứng kiến đồng đội bị thương, có những người hy sinh ngay trên tuyến đường vận tải.
Họ cũng là những người lính trẻ, rời quê hương với một niềm tin giản dị: chiến đấu để đất nước sớm thống nhất, để một ngày được trở về với cha mẹ, vợ con và quê hương.
Nhưng không phải ai cũng có ngày trở về.
Sau mỗi trận bom, những người còn sống lại tìm kiếm nhau.
Có người gọi tên đồng đội giữa rừng.
Có người lặng lẽ thu nhặt tư trang của người đã mất để gửi về đơn vị.
Những chiếc ba lô, chiếc bi đông, lá thư nhà… trở thành những kỷ vật cuối cùng của người lính.
“Điều đau nhất là hôm nay còn ngồi với nhau, ngày mai có thể chỉ còn nhớ tên nhau”, ông Sáng từng chia sẻ.
Tuổi trẻ gửi lại trên đường Trường Sơn
Chiến tranh kết thúc, ông Vương Văn Sáng trở về quê hương Thạch Thất.
Những năm tháng lái xe trên đường Trường Sơn đã lùi xa, nhưng ký ức vẫn còn nguyên.
Mỗi khi nhắc đến Trường Sơn, ông nhớ những đêm lái xe không ánh đèn, nhớ tiếng máy bay, tiếng bom, nhớ những đồng đội đã nằm lại giữa đại ngàn.
Ông hiểu rằng mình may mắn khi được trở về.
Nhưng trong lòng người cựu chiến binh ấy luôn có một khoảng lặng dành cho những người đã không trở về.
“Chúng tôi ngày ấy còn trẻ, chỉ biết hoàn thành nhiệm vụ. Bây giờ nhìn lại mới thấy mỗi chuyến xe là một lần đối mặt với sinh tử. Những người đã nằm lại mới là những người không bao giờ trở về để nhìn thấy đất nước hòa bình.”
Hoa lửa trên tuyến đường huyền thoại
Đường Trường Sơn hôm nay đã mang một diện mạo khác.
Những con đường rộng mở nối liền Bắc – Nam, xe cộ đi lại ngày đêm.
Nhưng phía dưới những cung đường ấy là ký ức của một thời máu lửa.
Có những người lính lái xe đã đưa hàng nghìn chuyến hàng qua bom đạn.
Có những người đã hy sinh bên vô lăng.
Có những người trở về mang theo thương tích và ký ức suốt đời.
CCB Vương Văn Sáng là một trong những người lính đã gửi tuổi trẻ của mình trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.
Câu chuyện của ông là một “Hoa lửa” – bông hoa được kết nên từ lòng yêu nước, tình đồng đội và những năm tháng không tiếc máu xương vì độc lập, thống nhất của Tổ quốc.
“Bánh xe Trường Sơn năm xưa đã lăn qua những cung đường đầy bom đạn. Những người lính có thể đã già, nhưng ký ức về đồng đội và một thời tuổi trẻ thì vẫn còn mãi.”


