Những năm tháng tuổi xuân nơi tuyến lửa
Thời gian có thể làm phai màu những ký ức, nhưng không thể xóa đi dấu ấn của một thế hệ đã sống, cống hiến và trưởng thành trong những năm tháng gian lao
Bác Đinh Thị Hoè, sinh năm 1952, quê tại xã Thiệu Toán, tỉnh Thanh Hóa. Sinh ra trong những năm đất nước còn trải qua chiến tranh, bác cũng như nhiều thanh niên quê hương Thiệu Toán đã sớm mang trong mình tinh thần trách nhiệm, sẵn sàng góp sức khi Tổ quốc cần.
Tháng 7 năm 1972, giữa những năm tháng chiến tranh còn diễn ra ác liệt, bác Đinh Thị Hoè lên đường nhập ngũ. Từ một người con gái nơi làng quê Thanh Hóa, bác bắt đầu hành trình của người lính, rời xa gia đình để đến những vùng đất xa xôi làm nhiệm vụ.
Trong quân ngũ, bác được biên chế tại đơn vị C4-N259-TĐ572. Những ngày tháng nơi đơn vị là quãng thời gian không thể nào quên của tuổi trẻ. Xa quê hương, xa gia đình, người nữ quân nhân phải đối mặt với những khó khăn, thiếu thốn và thử thách của chiến tranh. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa để mỗi người cùng động viên nhau vững vàng hoàn thành nhiệm vụ.
Địa bàn công tác của bác là Hủa Phăn, Lào – nơi ghi dấu những năm tháng gắn bó của người lính Việt Nam với nhiệm vụ quốc tế. Giữa núi rừng và điều kiện sinh hoạt còn nhiều gian khó, bác Đinh Thị Hoè cùng đồng đội đã kiên trì thực hiện nhiệm vụ được giao, góp phần vào những công việc chung trong những năm tháng chiến tranh.
Đến tháng 7 năm 1975, sau ba năm gắn bó với quân ngũ, bác hoàn thành nhiệm vụ và trở về. Chiến tranh đã đi qua, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình, nhưng những kỷ niệm của những năm tháng tuổi trẻ nơi Hủa Phăn – Lào vẫn trở thành một phần ký ức sâu đậm trong cuộc đời bác.
Trở về quê hương Thiệu Toán, bác tiếp tục cuộc sống đời thường, xây dựng gia đình và đóng góp sức mình cho quê hương. Màu áo lính đã trở thành kỷ niệm, nhưng phẩm chất, tinh thần trách nhiệm và những bài học từ những năm tháng quân ngũ vẫn còn nguyên giá trị.
Câu chuyện của bác Đinh Thị Hoè là một trang giản dị mà ý nghĩa trong “Câu chuyện thời hoa lửa” của quê hương Thiệu Toán. Đặc biệt, câu chuyện ấy còn nhắc nhớ về những người phụ nữ đã âm thầm dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho nhiệm vụ chung.
Thời gian có thể làm phai màu những ký ức, nhưng không thể xóa đi dấu ấn của một thế hệ đã sống, cống hiến và trưởng thành trong những năm tháng gian lao. Những câu chuyện như của bác Đinh Thị Hoè chính là những trang ký ức quý giá, để thế hệ hôm nay thêm hiểu, thêm trân trọng giá trị của hòa bình và cuộc sống hiện tại.



