Bài viết

NHỮNG NÉT VẼ CÒN LẠI

Nghệ An01/07/2026Nguyễn Thị Hoàng (Đoàn xã Minh Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong phòng truyền thống của một đơn vị quân đội có một cuốn sổ cũ, giấy đã ố vàng theo thời gian. Không phải nhật ký chiến đấu hay sổ công tác, đó là một tập ký họa với hơn ba mươi bức chân dung những người lính trẻ.

Ở góc mỗi bức tranh chỉ có một dòng chữ nhỏ: "Vẽ bởi chiến sĩ Trần Quang."

Trần Quang vốn là sinh viên Trường Mỹ thuật. Năm 1970, khi đang học dở năm thứ hai, anh tình nguyện nhập ngũ.

Trong ba lô của Quang không chỉ có quân tư trang mà còn có một quyển sổ vẽ, vài cây bút chì ngắn và một cục tẩy đã mòn.

Những lúc đơn vị nghỉ chân sau hành quân, khi đồng đội tranh thủ ngủ, Quang lại ngồi dưới gốc cây, chăm chú ký họa từng khuôn mặt.

Có người đang cười.

Có người đang đọc thư nhà.

Có người ngồi vá áo.

Cũng có người lặng lẽ nhìn về phía chân trời, nhớ quê hương.

Đồng đội thường trêu:

"Ra trận còn bày đặt làm họa sĩ."

Quang cười hiền:

"Mai này hòa bình, biết đâu những bức vẽ này sẽ kể lại tuổi trẻ của chúng ta."

Anh không vẽ những trận đánh ác liệt.

Anh chỉ muốn giữ lại những khoảnh khắc bình dị nhất của người lính.

Một lần, sau trận chiến kéo dài nhiều ngày, đơn vị mất liên lạc với một tiểu đội. Khi tìm thấy họ, nhiều người đã mãi mãi nằm lại.

Đêm ấy, Quang mở cuốn sổ, lặng lẽ ngắm những gương mặt mình từng vẽ.

Anh vuốt nhẹ từng nét chì rồi khẽ nói:

"Ít nhất, các cậu vẫn còn ở đây."

Từ đó, mỗi bức ký họa đều được anh ghi thêm họ tên, quê quán và ngày nhập ngũ ở phía sau.

Năm 1973, trong một lần làm nhiệm vụ, Quang bị thương nặng. Trước khi được chuyển về tuyến sau, anh trao cuốn sổ cho đại đội trưởng.

"Nếu em không trở lại... xin giữ giúp."

May mắn, Quang được cứu sống. Nhưng vết thương khiến bàn tay phải không còn cầm bút như trước.

Chiến tranh kết thúc.

Quang trở về quê, trở thành thầy giáo dạy mỹ thuật. Ông không còn vẽ nhiều, nhưng luôn nhắc học trò rằng:

"Điều quý nhất của hội họa không phải là bức tranh đẹp, mà là giữ được ký ức của con người."

Nhiều năm sau, trong một cuộc gặp mặt cựu chiến binh, cuốn sổ ký họa được mang ra trưng bày.

Một người phụ nữ tóc bạc đứng rất lâu trước bức chân dung của một chàng trai trẻ.

Bà run run nói:

"Đây là anh trai tôi..."

Đó là lần đầu tiên sau hơn bốn mươi năm, gia đình được nhìn thấy khuôn mặt người thân khi còn ở chiến trường. Bức ảnh duy nhất của anh đã thất lạc từ lâu, còn bức ký họa của Quang vẫn giữ nguyên nụ cười và ánh mắt tuổi đôi mươi.

Từ đó, nhiều gia đình khác cũng tìm đến. Có người nhận ra em trai, có người nhận ra chồng, có người nhận ra người bạn cùng nhập ngũ.

Những nét chì tưởng chừng đơn sơ bỗng trở thành những kỷ vật vô giá.

Quang đứng lặng nhìn mọi người. Ông chợt hiểu rằng, năm xưa mình không chỉ vẽ chân dung đồng đội.

Ông đã vô tình lưu giữ một phần tuổi trẻ của cả một thế hệ.

Ngày nay, cuốn sổ ký họa được đặt trong tủ kính của phòng truyền thống. Những trang giấy đã cũ, nét chì đã nhạt theo thời gian, nhưng mỗi gương mặt trong đó vẫn ánh lên niềm tin, sự lạc quan và khát vọng hòa bình.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những nét vẽ còn lại vẫn kể cho hôm nay câu chuyện về những người lính trẻ đã sống, chiến đấu và gửi trọn tuổi xuân của mình cho Tổ quốc trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG NÉT VẼ CÒN LẠI | Câu chuyện thời hoa lửa