Bài viết

NHỮNG NGÀY ẨN MÌNH TRONG RỪNG NÚI

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Lan (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đợt đó đơn vị chúng tôi đóng quân ở một vùng rừng núi hẻo lánh, cây cối rậm rạp che lấp bầu trời, ngày thì phải giữ im lặng tuyệt đối, đêm mới được di chuyển và tìm nguồn nước, củi đốt. Mưa rừng kéo dài nhiều ngày liền, quần áo lúc nào cũng ẩm ướt dính trên người, lạnh đến xương tủy, côn trùng muỗi mòng cắn đốt khiến da thịt sưng tấy, nhưng không ai than van một lời. Thức ăn cũng vô cùng thiếu thốn, nhiều ngày chỉ có sắn khô ngâm nước và muối hạt để duy trì sức lực, có những lúc tưởng chừng không thể vượt qua được, nhưng chỉ cần nghĩ về người thân ở quê nhà, nghĩ về những con em đang chờ đợi một tương lai tươi sáng, chúng tôi lại có thêm sức mạnh để kiên trì. Đồng đội với nhau như anh em ruột, chia sẻ từng miếng ăn, chở che nhau trong giấc ngủ chập chờn, có người bị ốm thì mọi người cùng chăm sóc, không để ai bị bỏ lại phía sau. Bác Bình chậm rãi kể, đôi tay nhăn nheo vuốt nhẹ chiếc huy hiệu trên ngực, nét mặt trầm tư như đang nhớ về những người đồng đội đã ra đi mãi mãi. Nghe bác nói, lòng đoàn thanh niên chúng tôi dậy lên niềm kính yêu vô bờ, chúng tôi thấy rõ hơn sự khổ cực mà các bác đã trải qua, không phải vì danh vọng hay lợi ích cá nhân, mà chỉ với một mong muốn giản dị: quê hương được yên bình, dân tộc được tự do. Chúng tôi tự nhủ sẽ luôn ghi nhớ công ơn to lớn này, sống có ích, góp sức xây dựng quê hương xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG NGÀY ẨN MÌNH TRONG RỪNG NÚI | Câu chuyện thời hoa lửa