Những ngày bám sông, ngủ hầm ở Cai Lậy
Năm 1969, khi vừa tròn 21 tuổi, Nguyễn Thanh Tùng xung phong lên đường nhập ngũ.
Ông được biên chế vào K18, Trung đoàn 101, Sư đoàn 325. Sau nhiều năm chiến đấu ở các chiến trường khác nhau, năm 1973 ông được điều về Đoàn 232, Sư đoàn 8, Quân khu 8, hoạt động tại vùng Đồng Tháp Mười.
Từ đây, cuộc đời người lính gắn với những vùng sông nước Nam Bộ.
Ông nhớ về những ngày tháng chiến tranh bằng một hình ảnh rất giản dị: bám sông, ngủ hầm.
Cuộc sống của người lính lúc ấy hoàn toàn khác với cuộc sống hôm nay. Những dòng sông vừa là đường giao thông, vừa là nơi che chở, nhưng cũng có thể trở thành chiến trường bất cứ lúc nào.
Đến mùa Xuân năm 1975, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ đặc biệt.
Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, đơn vị được giao nhiệm vụ cắt đường số 4, đánh sập cầu Long Định ở Cai Lậy, nhằm ngăn lực lượng đối phương từ Đồng Tháp và Cần Thơ về Sài Gòn.
Với vai trò chính trị viên đại đội, ông cùng đồng đội đánh chiếm các đồn, bốt, chi khu Long Định, phá cầu cống và làm gián đoạn tuyến giao thông quan trọng.
Những nhiệm vụ ấy góp phần cô lập Sài Gòn trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến.
Nhưng chiến thắng không đến mà không có mất mát.
Trong chiến dịch, nhiều đồng đội của ông hy sinh, nhiều người bị thương.
Đối với Nguyễn Thanh Tùng, ngày 30/4/1975 vì vậy không chỉ là ngày chiến thắng. Đó còn là ngày ông nhớ về những người đồng đội đã không thể nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.
Những năm tháng “bám sông, ngủ hầm” đã đi qua.
Người lính năm xưa trở về cuộc sống đời thường.
Nhưng ký ức chiến tranh vẫn là một phần không thể tách khỏi cuộc đời ông.
Câu chuyện của Nguyễn Thanh Tùng giúp thế hệ trẻ hiểu thêm rằng con đường đi đến ngày 30/4/1975 không chỉ có những trận đánh lớn mà còn có hàng nghìn nhiệm vụ âm thầm như giữ đường, phá cầu, chặn quân tiếp viện.



