Những ngày chiến đấu gian khổ của CCB Nông đức Toàn
Tôi Lái xe cao xạ binh chủng phòng không không quân theo đơn vị nhận nhiệm vụ hành quân sang Lào. Đi từ Cứ Nấm, đến bến phà Cự Phấn, rồi qua khu vực cây số 39 thì bị máy bay địch tập kích. Bác Tùng hy sinh vì sức ép; tôi cũng bị thương nên được đưa về tuyến sau điều trị tại bệnh viện quân khu trong Bố Trạch, Quảng Bình.
Hồi phục xong, tôi trở lại Trung đoàn 323 ở Hà Tĩnh và tiếp tục nhiệm vụ lái xe kéo pháo đi khắp các trọng điểm của Quân khu 4:
Cầu Thọ Tường – Đức Thọ
Phà Linh Cảm – Đức Sơn
Đường lên Hương Sơn
Cù Lao
Các trận địa vòng ngoài khu vực Ngã Ba Đồng Lộc
Nơi nào cần cao xạ bảo vệ là xe kéo pháo của chúng tôi lại lăn bánh đến đó – bất kể ngày đêm, bất kể bom đạn.
Trận đánh đáng nhớ năm 1972
Năm 1972 là thời kỳ ác liệt nhất. Cuối năm, đơn vị được điều ra khu vực Cầu Bùng – Nghi Lộc (Nghệ An), đóng ở đỉnh cao 100. Tối đến nơi là làm công sự ngay. Sáng hôm sau, đơn vị phát hiện một chiếc F4H của Hải quân Mỹ và cùng dân quân đồng loạt nổ súng bắn rơi.
Thời gian ấy, cơ động liên tục: đỉnh cao 100 – rồi lại về Vinh, xuống nhà máy Trường Thi, lại điều đi nơi khác. Có ngày chạy 2–3 chuyến, toàn đi ban đêm dưới bom rải thảm. Xe kéo pháo chạy trong tiếng còi báo động, tiếng B52 rền như sấm.
Giai đoạn cuối chiến tranh
Cuối chiến dịch, đơn vị tôi được điều vào khu vực Vĩnh Linh, đóng ở Hồ Xá – Nam Hồ, bảo vệ các trận địa quan trọng ở khu vực giới tuyến.
Đến ngày phát lệnh tổng tiến công, tôi tiếp tục nhiệm vụ lái xe kéo pháo trong đội hình giải phóng. Xe chở pháo của tôi cơ động qua Đông Hà rồi vào Huế. Khi đến Huế thì miền Nam đã hoàn toàn giải phóng.
Sau chiến dịch, đơn vị quay trở về Vĩnh Linh. Trong những năm quân ngũ, tôi bị sức ép bom nặng nhiều lần, sức khỏe giảm còn loại ba cộng. Chiến đấu thì nhiều, trận mạc thì khốc liệt, muốn kể hết thật sự không thể nhớ xuể.
Tôi vẫn nhớ những trận ác liệt ở phà Nam Đàn, quê Bác Hồ, và những trận đơn vị bạn bắn rơi máy bay năm 1972 – một chiếc tại chỗ, một chiếc rơi xa hơn.



