Những ngày Chiến tranh biên giới phía Bắc
Tôi vẫn nhớ như in mùa đông năm đó, những ngày đầu của cuộc Chiến tranh biên giới phía Bắc. Khi ấy tôi mới ngoài hai mươi, rời quê lên biên giới mà lòng vừa háo hức, vừa lo lắng—chẳng ai biết ngày mai sẽ ra sao.
Tôi vẫn nhớ như in mùa đông năm đó, những ngày đầu của cuộc Chiến tranh biên giới phía Bắc. Khi ấy tôi mới ngoài hai mươi, rời quê lên biên giới mà lòng vừa háo hức, vừa lo lắng—chẳng ai biết ngày mai sẽ ra sao.
Đơn vị tôi đóng ở một điểm cao heo hút, gió thổi rát mặt, sương mù dày đặc đến mức đứng cách nhau vài mét cũng khó nhận ra. Ban ngày, chúng tôi đào hào, gia cố công sự. Ban đêm, thay nhau trực gác, mắt căng ra trong bóng tối, tai lắng nghe từng tiếng động lạ. Có một đêm, tôi và thằng Hùng—bạn thân cùng quê—được phân công trực chốt. Nó hay cười, lúc nào cũng nói: “Xong đợt này về tao cưới vợ.” Tôi trêu: “Lo mà sống sót đã rồi tính!” Hai đứa ngồi tựa lưng vào nhau cho đỡ lạnh, chia nhau từng ngụm nước chè đặc. Khoảng gần sáng, pháo bất ngờ dội xuống. Đất đá tung lên mù mịt. Chúng tôi lao vào vị trí chiến đấu, tim đập dồn dập. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, tôi vẫn nghe rõ tiếng Hùng hét: “Giữ vững chốt!”—giọng nó lạc đi nhưng đầy quyết tâm. Trận đó diễn ra không lâu nhưng ác liệt. Khi trời sáng, khói tan dần, tôi quay sang tìm Hùng… nhưng nó không còn trả lời nữa. Nó nằm đó, lặng im, tay vẫn nắm chặt khẩu súng. Tôi đã ngồi bên nó rất lâu. Không khóc được, chỉ thấy trong lòng trống rỗng. Lời hứa “về cưới vợ” của nó, cuối cùng chẳng bao giờ thực hiện được.
Sau này, mỗi lần trở lại biên giới, tôi đều ghé qua điểm cao ấy. Cỏ đã mọc xanh, gió vẫn thổi như ngày nào. Chiến tranh qua đi, nhưng ký ức thì không bao giờ mất. Tôi kể lại câu chuyện này không phải để nói về mất mát, mà để nhớ về những người như Hùng—những người đã sống rất trẻ, rất thật, và dũng cảm đến phút cuối cùng.



