Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NHỮNG NGÀY CHIẾN TRƯỜNG CÓ MÁU VÀ NƯỚC MẮT

Trận đánh khốc liệt để lại trong lòng bác Đoàn Văn Giá ký ức về những đồng đội nằm lại. Vai trò Chủ nhiệm Hành chính không chỉ là hậu cần, mà còn là người lo từng chi tiết cuối cùng cho đồng đội hy sinh. Những ngày ấy, trách nhiệm và nỗi đau đan xen, để lại bài học sâu sắc về tình đồng đội và lòng người lính.

Thanh Hóa30/01/2026Nguyễn Thị Huệ (Đoàn xã Hoa Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1973, đơn vị Quân khu 1 của bác được lệnh bảo vệ một trạm trung chuyển quân tiếp viện tại khu vực rừng núi phía Nam, nơi địch thường xuyên phục kích. Trong trận đánh quyết liệt, một số đồng đội trẻ tuổi, dũng cảm, đã hy sinh khi bảo vệ tuyến đường.

Bác Đoàn Văn Giá, với vai trò Chủ nhiệm Hành chính, không trực tiếp cầm súng, nhưng gánh nặng trách nhiệm lại nặng nề hơn bao giờ hết: đảm bảo hậu cần, thu xếp thuốc men, và lo từng thủ tục tang lễ cho đồng đội hy sinh.

Bác nhớ lại:“Nhận tin anh em hy sinh, tim tôi đau nhói. Mình phải lo sao cho họ được an nghỉ xứng đáng, để anh em còn lại yên tâm chiến đấu.”

Bác cùng tổ hậu cần lập tức chuẩn bị: mảnh đất nhỏ trong rừng được làm lễ chôn cất tạm, lập danh sách, báo cáo cấp trên, chuẩn bị tư trang, và bảo vệ hiện trường tránh địch xâm nhập. Mọi chi tiết đều phải nhanh chóng, chính xác, và giữ nghiêm kỷ luật.“Chúng tôi chôn cất, đặt lá cờ nhỏ, đọc lời tiễn biệt. Không khí vừa trang nghiêm vừa buồn bã, ai cũng nén nước mắt.”

Trong những ngày tiếp theo, bác phải phối hợp đảm bảo lương thực, nước uống, thuốc men cho đồng đội còn lại, đồng thời theo dõi tình hình tinh thần của mọi người. Những lá thư gửi về gia đình người hy sinh, những bữa cơm vội trong rừng, từng chi tiết nhỏ đều do bác chuẩn bị.“Mình luôn nhắc nhở: chúng ta sống để chiến đấu tiếp, nhưng không quên những người nằm lại. Họ là lý do để chúng tôi vững vàng.”

Trận đánh ấy, bác học được bài học sâu sắc về trách nhiệm, tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng. Dù đau xót, bác vẫn giữ vững tinh thần để tiếp tục nhiệm vụ, bảo vệ tuyến đường, chăm lo cho anh em, và ghi nhớ từng người đã nằm lại“Nhớ họ, nhưng mình phải sống, để kể câu chuyện này cho thế hệ sau hiểu giá trị của đồng đội, của hòa bình, và của trách nhiệm.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn