NHỮNG NGÀY CHỜ VẬT LIỆU VÀ CON ĐƯỜNG KHÔNG ĐƯỢC PHÉP GIÁN ĐOẠN
Một giai đoạn chờ vật liệu xây dựng cầu mới trong điều kiện chiến trường khan hiếm, khi người lính công binh phải tận dụng mọi nguồn có thể để đảm bảo tiến độ công trình không bị gián đoạn.
Sau khi khảo sát xong con suối, đơn vị của bác Đặng Văn Khải bước vào giai đoạn quan trọng: chuẩn bị vật liệu để xây cầu mới.
Nhưng ở chiến trường, việc “chuẩn bị” không bao giờ đơn giản.
Không có kho vật liệu đầy đủ.
Không có nguồn cung ổn định.
Mọi thứ đều phụ thuộc vào điều kiện thực tế và khả năng huy động tại chỗ.
Những ngày đó, bác Khải cùng tổ phải chờ từng đợt gỗ được đưa về từ khu rừng đã khai thác trước đó.
Mỗi chuyến vận chuyển đều mất rất nhiều thời gian.
Đường rừng trơn trượt.
Địa hình phức tạp.
Có khi phải mất cả ngày mới đưa được một lượng vật liệu nhỏ về điểm tập kết.
Trong thời gian chờ, bác Khải không để tổ ngồi yên.
Ông phân công từng người kiểm tra lại dụng cụ.
Gia công trước các chi tiết cần thiết.
Và chuẩn bị mặt bằng xây dựng.
Khu vực xây cầu được dọn sạch từng bước.
Cỏ rừng bị phát đi.
Đất được san phẳng tạm thời.
Các vị trí trụ cầu được đánh dấu rõ ràng.
Dù chưa có đủ vật liệu, nhưng mọi thứ phải sẵn sàng khi gỗ được chuyển đến.
Một buổi chiều, khi ngồi bên bãi tập kết, bác Khải nhìn những thanh gỗ đầu tiên vừa được đưa về.
Chúng còn ướt sương rừng và lấm bùn đường vận chuyển.
Nhưng với người lính công binh, đó là “nền móng của con đường phía trước”.
Cả tổ lập tức bắt tay vào phân loại.
Thanh nào dùng làm dầm chính.
Thanh nào làm trụ phụ.
Thanh nào gia cố hai bên.
Mọi thứ đều phải tính toán kỹ.
Không có chỗ cho sự lãng phí.
Một đồng đội trẻ nhìn đống vật liệu rồi hỏi:
“Có từng này thôi có đủ làm cầu không anh?”
Bác Khải không trả lời ngay.
Ông nhìn lại con suối phía xa rồi nói:
“Không đủ thì làm từng phần. Quan trọng là không được để đường dừng lại.”
Câu nói ấy trở thành nguyên tắc làm việc của cả tổ.
Những ngày sau đó, vật liệu tiếp tục được đưa về từng đợt nhỏ.
Không nhanh.
Không nhiều.
Nhưng đều đặn.
Và mỗi đợt như vậy, công trình lại tiến thêm một bước.
Bác Khải luôn là người kiểm tra cuối cùng trước khi đưa vật liệu vào sử dụng.
Ông không chỉ nhìn chất lượng gỗ.
Mà còn nghĩ đến cách nó sẽ chịu lực trong dòng nước.
Mỗi thanh gỗ là một phần của cả hệ thống.
Một sai sót nhỏ có thể ảnh hưởng toàn bộ công trình.
Khi trời bắt đầu chuyển sang cuối tuần thứ hai, vật liệu cơ bản đã gần đủ.
Cả tổ chuẩn bị bước vào giai đoạn thi công chính thức.
Nhìn lại quãng thời gian chờ đợi, bác Khải chỉ nói ngắn gọn:
“Ở chiến trường, chờ không phải là dừng lại. Chờ là để chuẩn bị kỹ hơn.”
Sau này, khi nhớ lại những ngày ấy, bác luôn xem đó là phần quan trọng không kém gì lúc dựng cầu.
Bởi nếu không có sự chuẩn bị, sẽ không có nhịp cầu nào đứng vững giữa dòng chảy khắc nghiệt của chiến tranh.



