Cựu Thanh niên xung phong

Những ngày cuối cùng

Phú Thọ15/12/2025Thôn 12 (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tam Dương Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi ức: Những ngày cuối trong Thành cổ

Những ngày cuối, Thành cổ im lặng lạ thường.
Không phải vì hết bom đạn,
mà vì ai cũng hiểu: sắp đến lúc phải rời đi.

Pháo vẫn nện.
Đất vẫn rung.
Nhưng trong mỗi người đã có một sự chuẩn bị âm thầm —
chuẩn bị để ở lại sau lưng mình.

Những khuôn mặt quen

Quân số lúc ấy không còn đủ như ban đầu.
Những khuôn mặt quen…
có người đã nằm lại đâu đó trong Thành,
có người được cáng ra trong đêm mưa,
có người chỉ còn trong ký ức.

Chúng tôi không hỏi nhau nữa.
Chỉ nhìn là hiểu.

Ở Thành cổ,
sự sống và mất mát ở rất gần nhau,
đến mức không cần gọi tên.

Pháo dồn dập

Những ngày cuối, pháo địch đánh dữ hơn.
Từng đợt, từng đợt, như muốn nghiền nát tất cả trước khi tràn vào.

Công sự không còn nguyên vẹn.
Hố này sập, chuyển sang hố khác.
Chốt này mất, bám sang chốt kia.

Chúng tôi chiến đấu không phải để tiến,
mà để giữ thêm từng giờ.

Lệnh đến trong đêm

Lệnh rút đến rất khẽ.
Không còi.
Không loa.

Chỉ truyền tay nhau trong bóng tối:

“Chuẩn bị rút dần.”

Không ai reo mừng.
Không ai thở phào.

Rút khỏi Thành cổ không phải là rời trận,
mà là mang theo cả một phần máu thịt.

Đêm cuối

Đêm ấy mưa nhẹ.
Nước trong hố chiến đấu lấp xấp bùn.

Chúng tôi kiểm tra lại súng,
gom những thứ còn mang được,
nhìn lần cuối.

Không ai nói lời tạm biệt.
Vì không ai dám chắc sẽ còn gặp lại nơi này.

Có người lặng lẽ đặt tay lên bức tường thành vỡ,
như chạm vào một người thân.

Rời Thành

Chúng tôi rút đi trong im lặng.
Từng tốp nhỏ.
Bóng người tan vào đêm.

Sau lưng, Thành cổ vẫn chìm trong pháo sáng.
Ánh sáng trắng lạnh rọi xuống
một vùng đất đã không còn phân biệt được đất với người.

Tôi không ngoái lại lâu.
Không phải vì quên,
mà vì sợ không đi nổi nữa nếu nhìn lâu hơn.

Sau này

Nhiều năm sau, tôi trở lại Thành cổ.
Cỏ mọc xanh.
Gió thổi nhẹ.

Không còn tiếng pháo.
Không còn hố bom mới.

Nhưng tôi biết:
dưới mỗi bước chân mình,
81 ngày đêm của những người đã ở lại.

Và tôi hiểu ra một điều rất muộn:

Có những chiến thắng
không nằm ở việc giữ được hay rút đi,
mà ở chỗ:
con người đã đứng vững đến phút cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những ngày cuối cùng | Câu chuyện thời hoa lửa