NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG RỪNG KHÔNG CÒN NHẮC TÊN NGƯỜI
TÊN TRUYỆN: NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG RỪNG KHÔNG CÒN NHẮC TÊN NGƯỜI
Ở dãy Trường Sơn, có những thời điểm mà rừng không còn là nơi chứng kiến hành quân nữa, mà trở thành nơi phủ lại tất cả những dấu vết của một thời đã đi qua.
Ở một trạm quan sát cuối cùng, có Thịnh – người phụ trách theo dõi sự thay đổi dài hạn của khu vực sau khi toàn bộ hoạt động đã kết thúc.
Công việc của anh không còn liên quan đến con người.
Mà chỉ còn liên quan đến rừng.
Thịnh không còn ghi nhận hành trình.
Anh ghi nhận sự im lặng.
Anh quan sát sự mọc lại của cây cối.
Sự thay đổi của đất.
Sự quay trở lại của các loài sống tự nhiên.
Một lần, anh quay lại khu vực từng là tuyến hành quân quan trọng trong Trường Sơn.
Không còn dấu mốc.
Không còn lối mòn.
Không còn bất kỳ dấu hiệu nào của con người.
Anh đứng rất lâu.
Không ghi thêm.
Chỉ xác nhận:
“Khu vực đã trở về trạng thái tự nhiên hoàn toàn.”
Một đồng đội hỏi:
“Sao anh vẫn quay lại khi mọi thứ đã kết thúc?”
Thịnh trả lời:
“Vì kết thúc cũng cần được chứng kiến.”
Có những ngày, anh chỉ ngồi yên giữa rừng rất lâu.
Không phải để tìm gì.
Mà để nghe rừng quay lại nhịp sống của nó.
Một lần khác, báo cáo của anh được dùng để đánh giá sự phục hồi sinh thái toàn diện của khu vực.
Người chỉ huy nói:
“Anh đang ghi lại cách rừng quên con người.”
Thịnh đáp:
“Không phải quên. Là trở về.”
Sau nhiều năm, khi chiến tranh qua đi ở dãy Trường Sơn, khu vực đó trở thành rừng nguyên sinh.
Không còn bản đồ hành quân.
Không còn tuyến đường.
Không còn tên gọi liên quan đến con người.
Chỉ còn rừng.
Và sự sống tiếp tục theo cách tự nhiên nhất.
Và những người từng đi qua vẫn nhớ.
Nhớ rằng có những nơi con người đã rời đi hoàn toàn…
nhưng vẫn cần một người đứng lại rất lâu để chứng kiến khoảnh khắc rừng thật sự không còn nhắc đến họ nữa.
Và trong thời hoa lửa ấy,
có những con người không giữ lại dấu vết,
không giữ lại tên gọi,
nhưng lại giữ cho khoảnh khắc cuối cùng của sự hiện diện con người trong rừng được nhìn thấy trọn vẹn và lặng lẽ.

